MẢNH SỨ CUỐI CÙNG
Bà Năm sống một mình trong căn nhà nhỏ ven sông, nơi từng là tổ ấm của một gia đình đông đủ.
Trên kệ gỗ cũ kỹ, bà vẫn giữ nguyên bộ ấm trà bằng sứ men ngọc – món hồi môn bà mang theo từ hồi mười tám tuổi. Mỗi chiếc tách đều có họa tiết hoa sen hồng phớt, viền chỉ vàng mảnh như sợi tóc.
Ngày chồng bà mất, bà pha trà một mình.
Ngày con trai đi biệt xứ, bà vẫn pha hai chén.
Ngày nhận tin cháu nội lập gia đình bên trời Tây, bà đặt thêm một chén nhỏ.
Bà bảo:
— Uống một mình buồn lắm. Phải để dành chỗ cho người xưa trở lại.
Một chiều mưa, một cơn gió mạnh làm rung chuyển căn nhà. Bộ ấm chén rơi khỏi kệ. Tất cả vỡ tan. Chỉ còn lại một chiếc tách nhỏ nhất, lành lặn.
Bà ngồi rất lâu bên mảnh gốm vỡ. Không khóc, chỉ thở dài:
— Thì ra… mọi thứ đến lúc cũng phải tan.
Hôm sau, bà lấy chiếc tách còn lại, pha trà, mời chính mình:
— Một chén cho hôm qua, một đời đã qua.
— Một chén cho hôm nay, dù trống vắng cũng là thật.
— Một chén cho ngày mai, có thể không còn ai, nhưng lòng vẫn đầy.
Một năm sau, căn nhà được bán. Người chủ mới là đôi vợ chồng trẻ. Họ dọn dẹp và thấy một chiếc tách men ngọc nằm riêng trong hộp gỗ, bên dưới có dòng chữ nguệch ngoạc viết tay:
“Đừng tiếc những điều đã vỡ. Hãy giữ lấy điều còn lại – lòng biết ơn.”
Từ đó, họ dùng chiếc tách ấy làm bình trồng một cành sen nhỏ.
Và mỗi sáng, khi tưới nước, người vợ trẻ lại tự nhủ:
— Không gì là mãi mãi. Nhưng mọi thứ đến và đi đều để lại một dấu yêu.
