CHIM HỌA MI, BIỂU TƯỢNG CỦA TỰ DO VÀ RÀNG BUỘC
Có một con chim họa mi sống trong chiếc lồng bằng đồng sáng bóng, treo ngay hiên nhà của một ông lão mù.
Mỗi sáng, chim cất giọng hót trong trẻo làm ấm cả khoảng sân vắng. Mỗi buổi chiều, nó lặng yên nhìn bầu trời qua những nan lồng lấp lánh ánh hoàng hôn.
Ông lão thường ngồi bên dưới, nghe tiếng chim rồi khe khẽ gật đầu:
— Hót đi, chim ơi. Dù ta không thấy gì, nhưng tiếng hót của mi là ánh sáng trong bóng tối của ta.
Chim họa mi cũng yêu quý ông lão. Nó cảm thấy đời mình không vô nghĩa.
Nó có một “vai trò” — một lý do để hót, để sống. Và chiếc lồng? Chiếc lồng dường như là phần tất yếu trong cuộc sống của nó.
Nhưng một ngày kia, một cơn gió mạnh thổi tới. Cửa lồng bị hé mở.
Chim họa mi nhìn ra bầu trời xanh thẳm, và điều gì đó trong lòng nó rung lên.
Không phải là tiếng hót, mà là ký ức — mơ hồ. Nhưng rõ ràng — về những cánh rừng xa, những dòng suối mát và tự do trong từng nhịp đập cánh.
Nó do dự. Bầu trời kia rộng lớn, hấp dẫn quá. Và chiếc lồng, tuy nhỏ, nhưng an toàn.
Ông lão vẫn ngồi dưới hiên, tay run run cầm chén trà. Ông không biết cửa lồng chim đang mở, cũng không biết con chim đang đứng trước một ngưỡng cửa: GIỮA TỰ DO VÀ BỔN PHẬN, GIỮA BẢN NĂNG VÀ YÊU THƯƠNG.
Chim họa mi chợt cất tiếng hót, âm vang dội cả khoảng trời chiều. Rồi nó bay ra.
Bay khỏi lồng, khỏi mái hiên, khỏi đôi tai già nua của ông lão.
Nó bay, cao và xa, xa thật xa… Tưởng chừng như không bao giờ trở lại.
Mỗi nhịp cánh là một lời thì thầm của gió:
“Bạn đã được tự do.”
Nhưng một lúc sau, giữa đại ngàn hoang vu, giữa trời cao không người nghe, chim bỗng ngừng hót.
Vì:
Không ai vỗ tay.
Không ai gật đầu.
Không có ông lão.
Chim đậu lên một cành cây khô, nơi xa lạ.
Mắt nhìn xa xăm, có lẽ nó buồn.
Nó đang sống giữa tự do. Nhưng trái tim nó trống rỗng như chiếc lồng cũ nơi nó lớn lên.
Hôm sau, ông lão mù vẫn ngồi dưới mái hiên. Tai ông nghe gió, không còn tiếng chim. Ông thoáng buồn.
Nhưng lạ thay, giữa trời xanh mênh mông, chim Họa Mi lại muốn quay về. Không vì chiếc lồng, mà vì một mảnh ký ức, một tình cảm đã neo vào tim nó…
Vào một buổi sáng đẹp trời, ông lão lại nghe tiếng hót xưa vọng về — không từ chiếc lồng, mà từ cành cây trước sân.
Chim họa mi đã quay lại. Nó không vào lồng nữa, mà đậu trên cành cây trong sân vườn của ông lão.
Sáng nào nó cũng bay đến để hót cho ông lão nghe.
Nó đã được tự do, nhưng không quên bổn phận đáp lại cho người từng yêu thương nó.
Ông lão gật đầu và mỉm cười thích thú.
Tiếng hót của chim Họa Mi không còn là âm thanh của nỗi khát khao được tự do. Mà là bản hòa ca của lòng tri ân, của tình nghĩa và ký ức sâu sắc.
Tự do thật sự không nằm ở đôi cánh, mà ở trong tâm hồn. Chim Họa mi đã chọn quay về, không phải vì bị ép buộc, mà vì nó muốn.
Tình cảm chân thành không bị giới hạn bởi rào chắn, mà sống mãi trong ký ức và lòng biết ơn.
Lòng trung thành và sự gắn bó vượt lên trên mọi hình thức chiếm hữu.
Tình yêu, lòng tri ân hay những ký ức đẹp – khi thật sự sâu đậm – không cần dây trói.
