CÓ KHI NÀO
Có khi nào anh đứng giữa hoàng hôn.
Nghe lòng chợt gọi tên người năm cũ.
Một ánh mắt – mảnh hồn xưa lặng lẽ.
Chạm tim anh như gió thoảng qua chiều…
Có khi nào anh nhớ phút ban đầu.
Khi ta nói mà chưa thành câu nói.
Chỉ ánh nhìn thôi, là tim đã vội.
Gửi thương thầm theo nắng cuối ban mai.
Em vẫn thế, vẫn nhẹ nhàng như nước.
Chẳng ồn ào mà cũng chẳng vô tâm.
Chỉ âm thầm thương nhớ một thời xưa.
Tình không tên, nở mãi giữa âm thầm.

Tác giả Trần Minh Hồng