TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XIN ĐỪNG THỜ Ơ VỚI TUỔI TEEN
(LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CẬU BÉ TUỔI TEEN)

Em yêu bố mẹ em, nhưng cũng sợ họ. Bởi vì cả bố lẫn mẹ thường đánh em khi có chuyện gì đó làm hai người bực mình. Em không hiểu đó là những việc gì nhưng biết rằng bố mẹ em khá vất vả trong việc kiếm tiền chi tiêu cho cả nhà.
Em tự nghĩ mình là một học sinh tốt, yêu thầy cô và các bạn trong lớp học của mình. Nhưng có lẽ do nhút nhát, tự ti mà không có bạn bè. Đó là lý do tại sao em thường ngồi trong phòng lặng lẽ trong những ngày được nghỉ lễ.


Không có đứa nào trong lớp muốn chơi với em, mặc dù em đã cố gắng để thân thiện. Nhưng các bạn ấy đều từ chối, cười nhạo. Chúng bảo rằng em ăn mặc rách rưới trông ghê lắm, nhưng quần áo của em ở trong nhà chỉ có thế thì biết lấy đâu ra để có thể ăn mặc đẹp như các bạn ấy.?!


Một hôm sau giờ học trên đường em đi về nhà, thỉnh thoảng lại rùng mình vì gió mùa thu se lạnh. Bỗng em vấp phải mẩu đá ngã dúi về phía trước, va vào một bạn gái khiến chiếc cặp của bạn ấy rơi xuống đất. Chưa kịp nhặt cặp lên và xin lỗi thì một bạn từ phía sau đã đẩy em ngã sấp mặt xuống đất, xúm vào mắng em té tát:
– Thằng bẩn thỉu này, cút đi nơi khác, mày lẩn vào giữa chúng tao làm gì?
– Không ai thích mày đâu, thằng ngốc ạ!”
Đấy là mấy thằng con trai trong lớp, sau đó chúng còn xúm vào đạp, đá tung cả cặp sách của em ra cỏ… Em chỉ biết khóc mà thôi.


Khi lê bước vào nhà, mẹ em chẳng thèm nhìn bộ dang thê thảm của em đã túm ngay tay áo em và nói:
– Thằng chết tiệt này, tại sao bây giờ mới về đến nhà? Tối nay tao cho mày nhịn đói.

Rồi đến lượt bố đi tới tát vào mặt em khá mạnh. Em rất đau và dường như không di chuyển được nữa, nước mắt cứ âm thầm và lặng lẽ rơi. Cuối cùng cũng đi được vào căn phòng cô đơn của mình. Em tự hỏi:
“ Tại sao bố mẹ không quan tâm đến mình? Tại sao họ lại làm tổn thương mình mãi? “
Tối hôm đó, em nằm trên giường với cái bụng đói meo, chỉ ước mình không còn đau nữa. Em thực sự rất thương bố mẹ nên không muốn làm phiền gì hai người ấy nữa.


Ngày hôm sau đến trường, cô giáo yêu cầu viết về giấc mơ lớn nhất của mình. Bọn bạn ngồi quanh em viết nhoay nhoáy. Đứa mơ ước có một chiếc ô tô, đứa thì mơ ước có được những búp bê xinh xắn, cũng có bạn mơ ước sau này sẽ trở thành một bác sĩ hoặc sẽ trở thành một chuyên gia tâm lý…
Em thì không, không phải không thích những thứ này. Nhưng em đang cần tình yêu thương của bố mẹ, thế nên em viết rằng mình mơ về một mái ấm gia đình… Một người mẹ, một người cha, yêu thương đứa con trai cưng của mình. Sống vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Ôi! Như vậy thì thật là tuyệt vời!

Em mạnh dạn đứng trước lớp và nói: “Ước mơ lớn nhất của em là gia đình ạ.”
Nghe thấy tiếng mấy đứa cười diễu, nhưng em vẫn bình tỉnh và giải thích rằng:
“Xin đừng cười, đây là giấc mơ lớn nhất của em thưa cô giáo! một vài bạn có thể đánh em, có thể ghét em, nhưng xin đừng cười em. Em luôn yêu thương bố mẹ, bởi chính họ đã cho em có mặt trên cuộc đời này và trong tương lai dù em sẽ là gì trong xã hội, em vẫn luôn luôn biết ơn bố mẹ đã sinh ra em.”
Đầu tiên cô giáo có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng sau cô bỗng đưa tay lên lau nước mắt, cả lớp cũng im lặng theo… và rồi bỗng có cánh tay ai đó ôm choàng hai bên hông em. Có một bạn nữ còn gục mặt vào vai em và khóc. Mấy thằng bạn đã từng đấm đá em cũng thì thào những lời xin lỗi. Em ngồi xuống, yên như một bức tượng, nhưng trái tim thì chao đảo xót xa …


Cuối giờ học, cô giáo và một số bạn trong lớp quyết định theo em về nhà. Cô giáo khoe với bố mẹ em rằng bài văn của em hôm nay được điểm cao nhất lớp.
Khi bố mẹ đọc xong bài ước mơ của em, mẹ ôm lấy em òa khóc, còn bố thì bước đến xoa đầu em và khẽ nói:
“ Bố xin lỗi, con trai yêu của bố.”
Mong rằng những bạn nào dù ít được yêu mến vì những lý do gì đó, cũng sẽ có được một ngày như em hôm nay.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment