TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DANH DỰ VÀ TÌNH YÊU

Sau khi kết thúc xét xử vụ ly hôn chàng luật sư ôm cặp lơ đãng đi ra đường. Hai chân không đưa anh về nhà mà cứ từng bước một tiến về phía con sông duy nhất của thành phố lớn. Anh không sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng dòng sông này có những chỗ rất giống với con sông quê hương. Nơi đã từng in bóng cũng như cuốn đi biết bao kỷ niệm một thời trai trẻ của anh.

Bắt gặp cái nhìn của dòng sông, nước chảy nhẹ nhàng và trong trẻo đến mức có thể nhìn thấy đàn cá nhỏ bơi gần mặt nước. Gợi lại cho anh những ngày hạnh phúc với nụ hôn đầu tiên, tình yêu đầu tiên mà anh không bao giờ quên được.

Anh lững thững bước qua cầu, với những âm thanh của dòng nước chảy khẽ khàng, như cất lên tiếng nói của con tim. Khác với tiếng chim hót, tiếng của dòng sông cũng ngọt ngào như bất kỳ sinh vật trần gian nào khác.
Có điều gì gợi nhớ tới con chim rời tổ, để tìm kiếm bụi mận gai và không nghỉ ngơi cho đến khi nó khẽ rên xiết trong nỗi đau của nó, ngân nga cả vỏ cây và cơn ác mộng …

Khúc ca thú vị được trả giá bằng cuộc sống. Hình như cả thế giới đang im lặng để anh lắng nghe nỗi đau đớn lớn nhất của mình trong một vết thương ký ức không bao giờ chữa lành…

Anh vẫn nhớ cô ấy nói rằng cô yêu anh, nhưng cô không biết tình yêu là gì?
Cô chỉ nói những lời bồng bột của trái tim. Cô không biết rằng anh đã trượt ngã ra sao mới biết những va chạm trên đường đời xót xa đến thế nào.

Mỗi người đều mang trong mình một chuyện gì đó không thể chối bỏ, ngay cả khi điều đó khiến họ phải đau đớn đến tột cùng …

Hôm đó, anh băng qua vỉa hè trước mặt, xuống con đường đất. Đi đến chiếc cổng, nơi anh và cô hò hẹn rất nhiều lần.

Anh ôm cô ấy, che chở cô bằng những nụ hôn, lời hứa và lời thề. Đột nhiên, tại cổng, người mẹ của cô gái xuất hiện và nói với anh rằng:
“ Chào cậu sinh viên nghèo, tôi không muốn ngừơi ta nhìn thấy cậu gần gũi con gái tôi. Để bảo vệ danh dự của con gái tôi, mời cậu rời khỏi đây ngay.”

Từ giây phút đó, anh đã phải rời xa cô ấy. Trong cái lạnh của mùa đông năm đó, anh nhìn thấy người yêu của mình trong vòng tay của một người đàn ông sang trọng và giàu có.
Ngay mùa đông năm ấy, anh rời xa ngôi làng này, rời xa người con gái anh yêu, nhưng cô ta đã nhanh chóng quên lãng anh theo yêu cầu của mẹ cô.

Bảy năm sau, tại thành phố giàu có này, nơi người dân sống tương đối an toàn và hạnh phúc.
Trớ trêu thay, trong phiên xử tại tòa án ngày hôm nay, anh phải ngồi với tư cách luật sư để giải quyết chuyện ly hôn cho một cặp vợ chồng tỷ phú. Và người vợ của vị tỷ phú chính là cô ấy – mối tình đầu khi anh chỉ là một chàng sinh viên nghèo.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment