BẢN TÌNH CA DANG DỞ
(Chuyện tình yêu của Quý Bình và Lê Phương.)
Ngày ấy họ yêu nhau như gió cuốn.
Nồng nàn như cơn mưa đến bất ngờ.
Lời hát cất lên từ tim bỏ ngỏ.
Hai kẻ mộng mơ vẽ truyện nên thơ.
Chàng – ánh đèn sân khấu, lòng khắc khoải.
Nàng– cánh hoa đời rực rỡ như mơ.
Có những lúc họ ngỡ tình mãi mãi.
Mà duyên chưa tròn lại hóa mong manh.
Bản tình ca viết dở nơi tim vỡ.
Câu hẹn xưa rơi rớt giữa thời gian.
Một ánh mắt nhìn thành miền bỡ ngỡ.
Một nụ cười thôi cũng đủ ngỡ ngàng.
Người ở lại giữ riêng niềm lặng lẽ.
Kẻ bước đi mang theo cả giấc mơ.
Tình nghệ sĩ – đâu ai ngờ dễ vỡ.
Dẫu yêu nhiều, mà chẳng thể bên nhau.
Rồi một sáng, tin chàng như gió thoảng.
Người nghệ sĩ đã ngủ giấc thiên thu.
Sân khấu tắt, tim nàng còn tiếng vọng.
Một tên người – một thời đã từng ru…
*****
Họ đã từng yêu nhau tám năm.
Tám năm – bằng cả tuổi thanh xuân của một người con gái, và gần như trọn vẹn sự kiên định của một người đàn ông.
Khi ấy cô là một diễn viên trẻ, dịu dàng và nội lực. Anh– là bạn diễn, bạn đồng hành trên từng sân khấu.
Họ không chỉ là cặp đôi đẹp trên phim mà còn là giấc mơ tình yêu ngoài đời.
Người ta chờ đợi họ cưới nhau, như chờ một cái kết viên mãn cho một bộ phim dài tập có thật.
Nhưng mẹ anh không đồng ý. Lý do chẳng ai rõ.
Họ chia tay nhau. Không ồn ào, không chỉ trích, không một lời đổ lỗi.
Một thời gian sau, cô đi lấy chồng. Một người đàn ông khác đến, mang cho cô một mái nhà và một đứa con trai.
Còn Qúy Bình – không kết hôn. Suốt nhiều năm, anh vẫn lặng lẽ bên đời nghệ thuật, bên những vai diễn có bóng dáng của một điều gì đã cũ, đã từng rất đẹp…
Họ vẫn là bạn. Dù có người nói, người yêu cũ không thể là bạn. Nhưng họ thì khác. Họ giữ cho nhau bằng sự tôn trọng và cả những điều không thể nói thành lời.
Thời gian sau, nam diễn viên đi lấy vợ. Cô dâu là một đại gia.
Một năm sau, họ có con, một bé trai rất kháu khỉnh. Ai cũng mừng, ai cũng nghĩ, cuối cùng anh đã tìm thấy bến bờ hạnh phúc.
Nhưng niềm vui quá ngắn.
Ung thư đến như một kẻ trộm trong đêm. Không báo trước, không nương tay.
Trong vòng vài năm, anh gầy rộc, tóc rụng, mắt hõm sâu nhưng vẫn cười.
Trong những ngày cuối, anh nói với một người bạn thân:
“Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ… không kịp làm điều mình day dứt suốt bao năm.”
Ngày anh mất, cả làng giải trí đau xót.
Và càng bàng hoàng hơn khi biết được: Trong di chúc, nam diễn viên để lại một phần tài sản– bao gồm một căn hộ và tài khoản tiết kiệm – cho bé trai, con của người yêu cũ (nữ diễn viên Lê Phương.)
Dư luận dậy sóng. Có người thương. Có người nghi ngờ. Có người đặt câu hỏi:
“Phải chăng đó là con ruột của anh?”
Nữ diễn viên vẫn im lặng.
Cô chưa bao giờ xác nhận. Cũng chưa bao giờ phủ nhận.
*****
*Tình yêu không màu của sân khấu.
Sân khấu là nơi họ gặp nhau lần đầu.
Không hoa, không nến, không ánh nhìn định mệnh.
Nhưng từ hôm đó, Quý Bình để ý đến ánh mắt Lê Phương khi cô thoại. Một ánh mắt có cả tuổi trẻ, nỗi buồn và điều gì đó giống như… niềm tin.
Họ yêu nhau như những người trẻ thường yêu. Gấp gáp. Dại khờ. Và rất thật.
Tám năm, họ cùng đi qua biết bao vai diễn, từ sân khấu nhỏ, đến phim truyền hình giờ vàng.
Ống kính đã bắt trọn từng cái nắm tay ngượng ngùng, từng ánh mắt thở dài, từng phút đợi nhau sau cánh gà.
Công chúng gọi họ là “đôi tình nhân vàng của điện ảnh Việt”.
Nhưng ngoài ánh đèn, họ là hai con người đang học cách yêu giữa vô vàn áp lực vô hình.
Bản tình ca của họ – không khúc cao trào, không đoạn kết hôn nhân – nhưng lặng lẽ vang lên mãi trong lòng những ai từng tin vào tình yêu đẹp, tử tế, và không vụ lợi.
*Dở dang – nhưng chưa bao giờ mất.
Tình yêu đó không thuộc về hiện tại. Không bước tới tương lai. Nhưng sẽ sống mãi trong hồi ức — như một khúc ca không bao giờ lỗi nhịp, dù chỉ ngân lên trong tim của hai người.
Bản tình ca dở dang, đôi khi, lại là bản nhạc đẹp nhất.
*****
Có người đi qua đời nhau rất khẽ.
Tựa như mây chạm nhẹ đỉnh chiều thu.
Yêu tám năm – một thời yêu rất đẹp.
Mà cuối cùng, lại chẳng thể bên nhau.
Bình và Phương– hai tâm hồn chân thật.
Gặp gỡ nhau như định mệnh gọi mời.
Tình đi qua như mùa mưa nhè nhẹ.
Không vỡ òa… mà cứ thế xa xôi.
Yêu không thuộc về nhau, họ hiểu rõ.
Nhưng trong tim, họ vẫn mãi còn nhau.
Một chốn lặng, một góc trời đã cũ.
Tri kỷ rồi – nên chẳng thể mong manh.
Ngày Bình đi, gió trời như lặng lại.
Có tiếng buồn rơi khẽ giữa tim Phương.
Một khúc bản tình ca chưa kịp hát.
Giờ cất lên… cho người ngủ bình yên.

Tác giả Trần Minh Hồng