HỎI MƯA RƠI!
Chiều hôm ấy mưa rơi dai dẳng, ngoài trời se lạnh.
Cô đứng nép dưới mái hiên một tiệm sách cũ, tay ôm chặt cuốn sổ da màu nâu nhạt.
Cô không đem theo dù, cũng chẳng vội vàng – như thể cô đang chờ một điều gì đó từ cơn mưa.
Phía đối diện, trong một quán cà phê nhỏ, có một chàng trai đang ngồi quay mặt ra đường. Ly cà phê đen đặc nguội ngắt. Anh nhìn mưa, như từng hạt rơi xuống đang kể lại điều gì rất cũ.
Đứng dưới mái hiên tiệm sách, cô tự hỏi khẽ– không phải với ai cụ thể, mà như hỏi chính cơn mưa:
“Mưa ơi, nếu người ta bỏ lỡ nhau, có cơ hội nào để gặp lại không?”
Cơn mưa không trả lời. Nó vẫn rơi đều, êm như tiếng thở dài của một thành phố cũ kỹ đã quen cô đơn.
Nhưng bất ngờ, chàng trai bên kia đường đứng dậy. Anh che đầu bằng cuốn sách mỏng, băng qua đường – thẳng về phía mái hiên nơi cô đang đứng.
Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, anh vội hỏi:
“Em vẫn viết chứ?”
Cô gật đầu. Trong tay cô, cuốn sổ da nâu đã ướt một góc – như từng dòng thơ bên trong cũng muốn chạm vào mưa.
Họ im lặng một lúc, rồi bật cười. Tất cả khoảng cách của năm năm không gặp nhau, hình như vừa bị tan ra trong nước mưa.
Và rồi, khi tiếng mưa nhẹ đi, họ cùng bước – không cần dù, không cần lý do. Chỉ cần cùng nhau.
HỎI MƯA RƠI (Kết thúc)
Thành phố không lớn, nhưng cũng đủ để hai người từng quen nhau lạc mất năm năm.
Ngày cô quyết định rời đi, không ai nói chia tay. Chỉ một dòng tin nhắn cũ:
“Em sẽ đi xa một thời gian.”
Và anh cũng không hỏi đi đâu.
Giờ đây, khi họ bước cạnh nhau trên con đường ẩm ướt mùi rêu và nhựa cây, không ai nhắc về khoảng trống ấy. Chỉ có mùi mưa cũ và tiếng tim đập rất khẽ.
Cô mở sổ, lật trang cuối cùng, nơi viết vội một bài thơ dở dang.
“Nếu mai này ta gặp lại nhau.
Có cười không, hay quay mặt đi như người dưng?
Có nhớ không, chiều mưa rơi rất chậm.
Và mắt ai không dám hỏi: ‘Còn thương?’ ”
Anh đọc lặng thinh. Một lúc sau, anh hỏi:
“Cho anh viết nốt được không?”
Cô đưa bút. Tay anh run – không phải vì lạnh, mà vì mọi thứ dồn nén quá lâu. Anh viết, nét chữ vẫn như xưa – chân thành:
“Gặp lại rồi, chẳng thể quay lưng.
Mưa đã ướt, đừng giấu gì nữa cả.
Nếu trái tim vẫn còn nơi anh một góc nhỏ.
Thì xin đừng bước tiếp – hãy đi cùng anh.”
Cô khép sổ lại. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Cô tựa đầu vào vai anh – không cần giấu giếm.
Không ai nói yêu. Không ai nói sẽ thế nào ngày mai. Nhưng trong tiếng mưa thưa dần, trái tim họ ấm áp trở lại. Như thể mọi vết thương đã tìm được chốn yên bình để lặng lẽ khép lại.
Ánh mắt nhìn trao nhau không cần lời, mà vẫn đủ để xua tan những ngày dài lạnh lẽo.
Mưa ngừng lúc nào họ chẳng hay, chỉ biết tay trong tay, thế giới bỗng dịu dàng hơn bao giờ hết.

Tác giả Trần Minh Hồng