TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY TRỞ VỀ CỦA NGƯỜI CHỒNG PHẢN BỘI


Chiều hôm ấy, trời mưa lất phất. Mưa tháng tư như có chút gì se sắt, lạnh không phải vì gió, mà vì lòng người.
Cô đang nhóm bếp, nấu bữa cơm tối. Căn nhà nhỏ nằm nép mình dưới rặng cau già, lặng lẽ như chính cuộc đời của cô.

Bên ngoài, con trai cô đang cặm cụi quét sân.
Cậu bé năm nay mười lăm tuổi, cao hơn mẹ một cái đầu, nhưng ánh mắt vẫn trong veo như ngày còn bé.

Cuộc sống của hai mẹ con cứ thế trôi qua, yên lặng mà bền bỉ, từ ngày chồng của cô bỏ đi theo người đàn bà khác.
Khi ấy, con trai mới tám tuổi.

Ngày anh đi, cô không khóc, không van xin. Không gây gỗ như người ta vẫn thường làm khi bị phản bội.
Cô chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc áo anh bỏ quên trên ghế, đem chăn ra phơi và dọn đi đôi dép anh hay mang. Rồi quay vào, nấu cơm như thường lệ, cho một bữa tối chỉ còn hai mẹ con.

Người hàng xóm nói cô hiền quá hóa khờ. Nhưng cô chẳng quan tâm. Cô sống cho con, và cho chính mình – một cuộc sống không dính líu đến oán hận, chỉ giữ lại điều tử tế nhất có thể.

Bảy năm trôi qua. Không thư. Không điện thoại. Không một lời xin lỗi.
Cho đến một hôm.
Cô mở cửa. Đứng trước cổng là một người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm, khuôn mặt hốc hác.
Ánh mắt ấy – năm xưa từng làm cô yêu say đắm – giờ đây chỉ còn sự tiếc nuối và bất lực.

“Em…là anh đây. Anh…anh về rồi.”
Cô không nói gì. Chỉ nhìn anh như thể nhìn một người rất cũ, đã rơi khỏi cuộc đời mình từ lâu.
Anh tiếp tục nói:
“Anh sai rồi. Người đó…bỏ anh. Anh mất tất cả. Anh… chỉ còn nhớ đường về nhà.”

Cô khẽ thở dài. Không giận, không trách.
Chỉ là trong lòng, một cánh cửa đã đóng lại từ lâu.

Con trai bước ra, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông lạ:
“Mẹ, ai vậy?”
Cô nhìn con, rồi quay sang chồng. Trong một giây chậm rãi, cô đáp:
“Là một người… từng quen.”

Anh chết lặng. Câu nói ấy như một nhát dao, sắc và lạnh.

Cơm tối. Cô dọn thêm một chén và một đôi đủa. Không vì tha thứ, mà vì lòng người vẫn còn chút nghĩa. Cô đặt chén cơm trước mặt anh, rồi nói nhẹ:
“Ăn đi. Nhà vẫn còn cơm. Nhưng… tim tôi thì không còn chỗ nữa.”

Anh cúi đầu, không nói gì.

Đêm đó, anh nằm trên chiếc giường cũ, căn phòng xưa như xa lạ.
Tiếng mưa tí tách rơi trên mái nhà, từng giọt nhỏ như rơi vào lòng anh – nơi trống rỗng và ân hận.

Còn cô, cô ngồi bên con trai, giảng bài toán. Đôi mắt cô sáng dịu dàng trong ánh đèn bàn.
Cô đã quen với cuộc sống không cần chờ đợi, không cần ai gánh cùng, và cũng không cần ai quay lại.
Không cần tiếng yêu đậm đà, chỉ cần lòng người không dối trá.

Có những vết thương không chảy máu, nhưng đau âm ỉ cả một đời.
Có những sai lầm, không phải xin lỗi là đủ.
Vì lòng tin – khi vỡ vụn – sẽ không bao giờ lành lại như xưa.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment