Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng
LỠ
Anh lỡ nhớ một chiều thu chạm ngõ.
Lá vàng bay như nỗi nhớ không lời.
Em khẽ đến tựa giấc mơ rất vội.
Rồi xa dần theo bóng nắng chơi vơi.
Anh lỡ thương một nụ cười rất nhẹ.
Tựa nắng mai vừa ghé cuối hiên nhà.
Tim bỗng chốc hóa con thuyền lặng lẽ.
Trôi về em qua vạn dặm phôi pha.
Lỡ nhớ thương, lỡ một mùa hò hẹn.
Lỡ bàn tay chưa kịp nắm thật gần.
Giữa phố cũ có ai còn lưu luyến.
Một chuyện tình chưa kịp nói… đã ngăn?
………………………………………………………………………………………………………………………..
THƠ!
Thơ chạm vào một áng mây phiêu lãng.
Gió nghẹn ngào, trời vỡ vụn trong tim.
Nắng tan chảy trên đôi hàng mi mỏng.
Thành giọt buồn rơi xuống những cánh hoa.
Thơ chạm vào chiếc lá vàng run rẩy.
Nghe mùa thu nứt vỡ dưới chân ai.
Sóng khẽ hát lời muộn màng sót lại.
Gửi câu thơ trôi mãi phía xa hoài.
Thơ chạm vào lòng người như vết cứa.
Mỗi chữ rơi là một mảnh trời đau.
Những vụn vỡ không làm thơ lạc lối.
Mà hóa thành giấc mộng giữa đêm sâu.
………………………………………………………………………………………………………………………..
SƯƠNG!
Sương vẫn giăng kín lối chiều.
Bước chân ai đó quạnh hiu phố buồn.
Gió lay bóng dáng thân thương.
Mà sao chẳng thể vấn vương những ngày.
Em đi khuất nẻo trời mây.
Chỉ còn hoài niệm đong đầy trong tim.
Ly cà phê cạn lặng im.
Như tình năm cũ lặng chìm hư không.
Anh ngồi giữa khoảng mênh mông.
Nghe tim khẽ đập trong lòng nhớ ai.
Sương buông phủ kín đường dài.
Nhưng sao chẳng thể che phai bóng người.
………………………………………………………………………………………………………………………..
NẾU
Nếu ngày ấy chẳng rời xa.
Liệu ta có thể mặn mà bên nhau.
Nếu chiều gió chẳng úa màu.
Liệu tim còn đập nhịp đầu thuở yêu.
Nếu trời bớt những mưa chiều.
Ta đâu lạc mất một điều chưa phai.
Nếu tay còn nắm trong tay.
Liệu còn dang dở những ngày nhớ mong.
Nếu một lần được ngỏ lòng.
Em còn đứng đó, chờ trông hay là…
Nếu đời chẳng lắm phôi pha.
Liệu em có nhớ tình ta một thời.
……………………………………………………………………………………………………………………
MỘNG
Đêm ru ngọt giọng thơ ai đọc.
Mộng vẫn về, khẽ gõ cửa tim.
Chiêm bao ngày cũ rơi êm ái.
Về dắt tay nhau dưới nắng êm.
Em còn ở đó, môi cười nhẹ.
Gió cũng hiền, cây cũng lắng nghe.
Anh hỏi nhỏ: “Ta còn yêu chứ?”
Em gật đầu, mà không nói thêm.
Thảo nguyên thơm lá, trời xanh mãi.
Không có buồn, chỉ thấy yêu thương.
Tưởng đâu là thật, tay em siết.
Choàng tỉnh, chỉ còn lá rụng êm.

Tác giả Trần Minh Hồng