EM LÀ AI MÀ SAO TA MÃI ĐI TÌM?
Anh gặp cô lần đầu vào một chiều thu Hà Nội, khi ánh nắng rót mật trên những con đường lá vàng rơi. Giữa dòng người tấp nập, cô đứng đó, áo dài trắng, mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Thoáng chốc, anh ngỡ như mình vừa lạc vào một giấc mơ…
Cô quay đầu, ánh mắt chạm vào anh– đôi mắt trong veo như phản chiếu cả bầu trời. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, cô rời đi, hòa vào dòng người, bỏ lại anh đứng sững như kẻ ngẩn ngơ.
Từ hôm ấy, anh bắt đầu nhớ nhung. Mỗi buổi chiều, anh lại đi qua con đường ấy, mong tìm thấy bóng dáng cô một lần nữa.
“Em là ai? Một cô sinh viên, một người khách du lịch hay chỉ là một ảo ảnh mà Hà Nội gửi đến để trêu đùa trái tim tôi?” Anh thầm nghĩ.
Một tháng sau, vào đúng buổi chiều cuối cùng của mùa thu, anh gặp lại cô.
Cô ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm, cuốn sách nhỏ trên tay. Anh bước đến, tim đập nhanh như muốn vỡ tung. Anh nói:
“Chào cô, chúng ta đã gặp nhau ở đây một lần.”
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên chút ngạc nhiên nhưng rồi nở một nụ cười nhẹ:
“Vậy sao? Có lẽ tôi không nhớ.”
Câu nói ấy làm tim anh khựng lại, nhưng nụ cười của cô vẫn dịu dàng như ánh nắng.
Anh ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.
Cô nói:
Em là sinh viên năm cuối ngành văn học. Em thích đọc sách, thích những buổi chiều yên tĩnh ở Hồ Gươm, và… em thích hoa cúc.
Anh chợt nhận ra, cô không phải một ảo ảnh. Cô là người thật, với một tâm hồn đầy bình yên.
Những ngày sau đó, anh và cô thường gặp nhau ở góc phố ấy. Họ nói về những cuốn sách, về những giấc mơ còn dang dở, và cả về Hà Nội thành phố đã vô tình gắn kết họ với nhau.
Anh hỏi cô:
“Em có tin vào duyên phận không?”
Cô nhìn anh, đôi mắt thoáng chút đăm chiêu:
“Có chứ. Em nghĩ mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có lý do, chỉ là chúng ta chưa kịp hiểu hết thôi.”
Anh mỉm cười, nhìn bóng dáng cô giữa chiều thu vàng nhạt. Có lẽ, lý do anh gặp cô chính là để trái tim biết thế nào là rung động.
Rồi mùa đông đến, cô nói với anh rằng:
“Em sắp phải rời Hà Nội để đi du học.”
Ngày chia tay, anh mang đến tặng cô một bó hoa cúc vàng.
Cô cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại buồn bã:
“Cảm ơn anh, vì đã làm những ngày cuối cùng của em ở đây trở nên đặc biệt.”
Anh im lặng, không biết nói gì hơn. Cô rời đi, mang theo những nỗi nhớ khắc khoải.
Đã ba năm trôi qua kể từ ngày ấy. Anh vẫn thường đi qua con đường nơi họ gặp nhau lần đầu, vẫn ngồi bên Hồ Gươm, nơi cô từng đọc sách.
Anh thầm nghĩ:
“Em là ai mà sao ta mãi đi tìm? Em là một kỷ niệm, là mảnh ghép mà cuộc đời vô tình ban tặng, rồi lại lấy đi. Nhưng dù em ở nơi đâu, tôi vẫn tin rằng, có những người dù chỉ xuất hiện thoáng qua cũng có thể để lại trong ta cả một đời thương nhớ.”
