GIÁ NHƯ MÌNH ĐỪNG MẤT NHAU
Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Cái lạnh len lỏi vào từng góc phố, bám trên những ô cửa kính mờ hơi sương. Anh ngồi một mình trong quán cà phê cũ, nơi mà trước đây anh và cô vẫn thường hẹn nhau vào những chiều cuối tuần.
Bàn đối diện vẫn là chỗ ngồi quen thuộc của cô. Ngày trước, cô thích uống cacao nóng, còn anh luôn gọi một ly cà phê đen.
Cô hay chê anh “uống gì mà đắng thế”, rồi lại cười, ánh mắt lấp lánh như có cả một trời thương nhớ trong đó.
Nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại một mình.
Ngày đó, họ yêu nhau gần bốn năm – đủ dài để nghĩ đến một mái nhà chung, nhưng cũng đủ mong manh để một câu nói vô tình có thể làm vỡ nát tất cả…
Anh là một người tham công tiếc việc. Những ngày đầu yêu nhau, cô thường giận dỗi mỗi khi anh bỏ lỡ những buổi hẹn, chỉ vì cuộc họp kéo dài hay một dự án quan trọng.
Nhưng rồi cô dần quen với việc một mình lặng lẽ ăn tối, một mình chờ tin nhắn muộn màng của anh. Cô quen với những lần hụt hẫng khi anh hứa rồi lại quên, quen với cảm giác yêu một người mà lúc nào cũng thấy cô đơn.
Hôm ấy, trời cũng lạnh như thế này. Cô đã đợi anh suốt ba tiếng đồng hồ trong quán cà phê quen thuộc. Khi anh đến nơi, cô chỉ im lặng nhìn anh, trong mắt chẳng còn giận hờn, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng.
— Anh có biết hôm nay là ngày gì không? – Cô hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Anh thoáng sững lại. Anh bối rối lục tìm trong trí nhớ, nhưng chẳng thể nghĩ ra một câu trả lời đúng. Cô khẽ cười, nụ cười vừa buồn, vừa cam chịu.
— Hôm nay là ngày chúng ta chia tay.
Anh ngỡ ngàng nhìn cô.
— Em… đừng đùa nữa mà.
— Em không đùa. Em mệt rồi. – Cô nói, giọng nhẹ tênh nhưng từng chữ như dao cứa vào tim anh.
Hôm ấy, cô đã rời đi, để lại anh ngồi một mình giữa quán cà phê quen thuộc, nơi đã từng là thế giới của riêng họ.
Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh yêu cô đủ nhiều, cô sẽ mãi ở bên anh. Nhưng anh không biết rằng, tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự quan tâm, là những hành động nhỏ bé hàng ngày. Đến khi anh nhận ra điều đó thì đã quá muộn.
Đã ba năm kể từ ngày họ chia xa. Cô giờ đây có một cuộc sống mới, một người đàn ông mới biết trân trọng cô hơn anh từng làm.
Còn anh, vẫn thường ghé lại quán cà phê cũ, gọi một ly cà phê đen và nhìn về phía đối diện – nơi từng có một người con gái luôn đợi anh.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi trắng xóa. Anh thì thầm trong lòng: “Giá như mình đừng mất nhau…”
