NẾU MAI LỠ BƯỚC!
Cô gặp anh vào một buổi chiều thu, khi lá vàng rơi đầy trên con đường nhỏ ven hồ. Anh lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt trầm tư nhìn xa xăm, như đang chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng.
Cô thoáng lướt qua, một cơn gió nhẹ cuốn vạt áo bay, để lại trong mắt anh một hình ảnh dịu dàng như một khúc nhạc lặng thầm.
Họ quen nhau một cách tình cờ, nhưng yêu nhau như một lẽ tất yếu của vũ trụ. Những ngày bên nhau là những ngày dịu êm, những cuộc chuyện trò không hồi kết, những buổi chiều nắm tay dạo bước giữa lòng thành phố tấp nập mà chỉ cần có nhau là đủ.
Anh yêu nét mơ màng trong ánh mắt cô, yêu cách cô lặng lẽ khi nghe anh nói về những ước mơ xa vời.
Cô yêu sự ấm áp trong từng cử chỉ của anh, yêu những lần anh lặng lẽ che ô cho cô giữa cơn mưa bất chợt.
Nhưng cuộc đời đâu chỉ toàn màu hồng. Ngày cô nhận tin phải sang một đất nước xa lạ để theo đuổi con đường sự nghiệp.
Anh chỉ im lặng rất lâu, cô biết, anh đau lòng. Cô cũng đau lòng. Nhưng có những lựa chọn trong đời không thể nào trọn vẹn.
Đêm cuối cùng bên nhau, họ không hứa hẹn gì nhiều. Chỉ có bàn tay nắm thật chặt, như muốn khắc ghi hơi ấm này vào tim mãi mãi. Trước khi rời đi, cô khẽ nói:
“Nếu mai lỡ bước xa nhau, anh có còn chờ em không?”
Anh nhìn cô rất lâu, rồi nhẹ nhàng cười, nụ cười buồn như ánh trăng khuya:
“Nếu mai em lỡ bước, anh vẫn đứng đây, nơi chúng ta từng bắt đầu…”
Thời gian trôi qua, thành phố thay đổi, nhưng góc bờ hồ năm ấy vẫn còn đó.
Vẫn có một người ngồi lặng lẽ nơi ấy mỗi buổi chiều, ánh mắt nhìn xa xăm… như đang chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng. Hoặc có lẽ, anh vẫn đang chờ cô ấy.
Dưới bầu trời rộng lớn, giữa dòng đời hối hả, như một lời hứa chẳng bao giờ phai.
