TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ÁNH NẮNG ĐỜI NHAU

Chiều muộn, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua từng tán lá, đổ xuống mặt hồ những vệt vàng nhạt. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên hồ, mắt dõi theo những gợn sóng. Cô khẽ siết chặt chiếc khăn len trong tay, một thói quen mỗi khi trời trở gió.

“Chờ ai à?” Một giọng trầm ấm vang lên sau lưng.
Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt quen thuộc. Anh đứng đó, vẫn nụ cười dịu dàng như ngày nào. Thời gian có thể khiến con người thay đổi, nhưng có những thứ vẫn vẹn nguyên như lần đầu gặp gỡ.

“Chẳng chờ ai cả. Chỉ là thích nhìn hồ lúc hoàng hôn.” Cô mỉm cười, quay mặt đi để che giấu cảm xúc.

Anh ngồi xuống cạnh cô, lặng lẽ ngắm nhìn mặt nước phản chiếu những tia nắng cuối cùng:
“Anh cứ nghĩ em đã quên nơi này.” Anh nói.

“Làm sao quên được?” Giọng cô nhẹ như gió thoảng. “Chẳng phải nơi này đã từng là ký ức của chúng ta sao?”

Anh cười buồn. Anh nhớ rất rõ, nơi đây là chốn hẹn hò của họ thuở sinh viên.
Mỗi chiều tan học, anh và cô thường cùng nhau dạo bước quanh hồ. Kể cho nhau nghe những ước mơ về tương lai.
Nhưng rồi, cuộc đời chia hai lối rẽ. Anh đi du học, cô ở lại với những bộn bề cuộc sống.
Không ai nói lời chia tay, chỉ là một ngày bỗng lặng im…
“Anh về lâu chưa?” Cô phá vỡ sự im lặng.
“Mới vài ngày. Anh nghe nói em vẫn ở đây, nên muốn tìm gặp em.”

Cô gật đầu: “Cuộc sống bên ấy chắc tốt lắm nhỉ?”

Anh thở nhẹ, không vội trả lời.
“Tốt, nhưng chẳng đủ đầy. Anh có công việc ổn định, có một cuộc sống như nhiều người mơ ước. Nhưng đôi khi, giữa những ngày đông giá lạnh, anh lại nhớ ánh nắng nơi này. Nhớ những chiều ngồi bên em, nghe gió thổi qua tán cây.”

Cô vẫn siết chặt chiếc khăn len trong tay. Cô hiểu ý anh, nhưng có những điều đã qua liệu có thể trở lại?
“Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Anh đột nhiên hỏi.
Cô bật cười khẽ:
“Nhớ chứ. Một buổi chiều mưa, anh cầm chiếc ô chạy đến che cho em. Anh nói, ‘Đừng để bị ướt, em sẽ bị cảm lạnh.'”
Cô dừng lại, rồi tiếp tục, “Khi ấy, em đã nghĩ, có lẽ suốt đời này, em sẽ không sợ mưa nữa.”
Anh nhìn cô thật lâu. “Vậy bây giờ, em còn sợ mưa không?”
Cô không trả lời ngay. Cô nhìn ra mặt hồ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt:
“Em không sợ mưa, chỉ sợ không còn ai che ô cho mình.”
Anh chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô:
“Nếu anh nói, anh vẫn muốn che ô cho em?”
Cô khẽ run: Lời hứa năm nào tưởng đã lùi vào dĩ vãng, giờ lại vang lên chân thật đến lạ.

Gió chiều thổi qua, mang theo hương cỏ cây quen thuộc. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra, có những ánh nắng dù muộn màng nhưng vẫn đủ sưởi ấm cả một quãng đời…

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment