TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRỜI NGHIÊNG NẮNG!

Trời nghiêng nắng rơi đầy trên lối vắng.
Bóng em xa, anh lặng lẽ bên đời.
Cơn gió nhẹ như lời ai vừa thoảng.
Chạm vào tim rồi khẽ lỡ buông lơi.

Trời nghiêng nắng, lòng anh nghiêng nỗi nhớ.
Từng dấu yêu đâu dễ hóa nhạt nhòa.
Lời chưa nói bỗng dài hơn năm tháng.
Em có còn thương những phút thiết tha.

Trời nghiêng nắng, hạ vàng theo tiếng bước.
Anh một mình ôm chiếc bóng chơi vơi.
Nếu một mai vô tình ta gặp lại.
Em có còn nhìn anh như hôm nào.


Leave a comment