TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHƯ CÁNH HOA TIGON


Cô ngồi lặng dưới giàn tigon, tay khẽ chạm vào những cánh hoa hồng nhạt mong manh. Gió đầu thu nhẹ nhàng lướt qua, làm những cánh hoa rung rinh như những nỗi niềm xưa cũ chưa kịp phai mờ.

Ngày ấy, cũng dưới giàn tigon này, cô gặp anh. Anh đến với nụ cười ấm áp, với những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng mỗi lời nói của anh như thể có phép màu, khiến thế giới của cô rực rỡ hơn.

Cô yêu anh bằng một tình yêu trong trẻo, dịu dàng như chính những cánh hoa tigon.
Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp, cũng say đắm, nhưng lại mong manh đến lạ.
Anh có những ước mơ lớn hơn một con phố nhỏ, lớn hơn những buổi chiều bình yên nơi quán cà phê quen thuộc. Anh luôn nói về những chân trời xa, về một nơi nào đó ngoài kia, nơi anh có thể chạm vào giấc mơ của mình.

Cô biết một ngày nào đó anh sẽ đi, nhưng cô vẫn yêu, vẫn chờ, vẫn hy vọng. Mùa thu năm ấy, anh rời xa thành phố nhỏ, mang theo giấc mơ tuổi trẻ và lời hứa “Anh sẽ quay về.”

Những tháng ngày sau đó, cô vẫn đứng dưới giàn tigon, chờ những lá thư, những cuộc gọi. Nhưng rồi thời gian kéo dài khoảng cách, và cô dần trở thành một ký ức xa vời. Tin tức về anh thưa thớt dần, cho đến một ngày, chỉ còn là khoảng lặng.

Năm tháng trôi đi, mùa thu lại về, hoa tigon vẫn nở rồi tàn, như tình yêu năm nào rực rỡ rồi phai. Cô không còn chờ anh nữa, nhưng mỗi khi đi ngang qua giàn tigon, cô vẫn nhớ về những ngày xưa, về một mối tình dịu dàng nhưng mong manh như cánh hoa nhỏ.
Người ta bảo, hoa tigon đẹp nhưng dễ tàn, cũng như tình yêu đầu đời – dù có sâu đậm đến đâu, vẫn dễ tan theo gió.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment