BIỂN VẮNG!
Chiều buông xuống nhẹ nhàng trên bãi biển vắng. Những cơn gió mang theo vị mặn của muối, thổi qua hàng phi lao vi vu như một bản nhạc xưa cũ.
Dưới chân trời rực rỡ ánh hoàng hôn, một người con gái đứng lặng lẽ, mắt hướng về phía biển xa.
Cô trở lại nơi này sau bao năm xa cách. Thành phố với những con đường rực rỡ ánh đèn, những giấc mơ cháy bỏng đã cuốn cô đi, rời xa bờ cát, rời xa cả một mối tình năm cũ…
“Em vẫn vậy, vẫn thích đứng đây ngắm biển.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Cô khẽ giật mình. Cô quay lại, và trước mặt cô, là anh ấy – người mà cô đã từng yêu, từng rời xa, từng nghĩ rằng mãi mãi sẽ không được gặp lại.
Gió biển lại thổi qua, mơn man những lọn tóc dài của cô, làm sống lại bao ký ức.
Năm ấy, họ yêu nhau trong những ngày bình dị nhất. Những buổi chiều đi dạo bên bờ biển, những lần chạy trốn cơn mưa rào bất chợt.
Những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối kéo dài suốt đêm. Anh chưa bao giờ hứa hẹn gì với cô, chỉ luôn nói một câu:
“Khi nào mỏi mệt, em hãy quay về. Biển vẫn ở đây, anh cũng vậy.”
Sau bao năm xa cách, cô trở về, không phải vì mệt mỏi hay gục ngã. Mà vì cô nhận ra, có những điều không thể tìm thấy ở những nơi xa lạ…
Anh vẫn đứng đó, ánh mắt anh không trách móc, không giận hờn. Chỉ có sự mong đợi như ngày nào.
“Em quay về vì biển, hay vì anh?” Anh hỏi.
Cô khẽ cười, để mặc gió biển cuốn lấy những lọn tóc rối:
“Vì cả hai.” Cô đáp.
Anh không nói gì, chỉ vươn tay nắm lấy tay cô.
Hơi ấm quen thuộc lan tỏa, xóa tan mọi khoảng cách của năm tháng.
Gió biển, như một nhịp điệu không bao giờ thay đổi. Gió biển vẫn thế, và tình yêu của họ vẫn luôn ấm áp. Năm tháng có thể khiến mọi thứ phai nhạt, nhưng tình yêu ấy vẫn bền chặt như lúc ban đầu. Cô ấy không cần phải hỏi và anh ấy không cần phải lo lắng. Vì giữa biển khơi rộng lớn này, chỉ có một điều duy nhất không thay đổi, là sự hiện diện của họ và tình yêu mà họ dành cho nhau.
