CÓ MỘT CHIỀU, NẮNG THÔI VƯƠNG TRÊN MÁ!
Có một chiều, cô đứng giữa dòng người qua lại, lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ gió.
Những tia nắng ngày cũ không còn nhảy nhót trên má cô như thuở ấy. Chúng như thể đang né tránh, hay chính cô đã thu mình khỏi ánh sáng, để trái tim thôi khắc khoải những điều đã cũ.
Chiều đó, phố quen không còn rộn ràng. Bóng cây già đổ nghiêng, phủ lên con đường dài một chút hoài niệm. Hàng ghế đá vắng bóng đôi lứa, như chờ đợi, như trông mong. Chỉ có tiếng chim sẻ chuyền cành, nhắc nhở một đoạn ký ức xa xăm.
Cô từng nói, nắng rất đẹp khi chiếu qua những hàng cây xanh rì, và tim cô cũng từng reo vui vì những điều đơn giản như thế.
Nhưng rồi, chiều nay, nắng đã thôi vương trên má. Có phải vì lòng cô đã nguội dần những cảm xúc cũ? Hay vì bầu trời kia bỗng dưng giấu đi ánh sáng?
Cô dừng lại, nhìn mọi thứ xung quanh bằng một đôi mắt đã nhiều lần biết khóc. Có những chiều hoàng hôn vàng ươm, nhưng trong tim lại chỉ toàn một màu xám xịt.
Cô tự hỏi, liệu nắng có còn quay lại vương vấn bên cô như ngày nào, hay nó đã thuộc về một miền ký ức chẳng thể nắm giữ?
Người ta bảo, những điều đẹp nhất thường dễ qua đi, giống như nắng chiều – chỉ ấm áp trong chốc lát, rồi tắt lịm khi đêm xuống. Nhưng cô vẫn hy vọng, ở một chiều nào khác, nắng sẽ quay lại một lần nữa rọi sáng đôi má cô, một lần nữa khiến trái tim cô rung động.
Có một chiều, nắng thôi vương trên má, nhưng lòng cô vẫn mãi hướng về những tia sáng dịu dàng, tựa như một lời nhắc nhở về những ngày đã qua, và những điều tốt đẹp vẫn đang chờ phía trước.
