TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


THƠ NGÂY VỠ
Thơ ngây vỡ, như pha lê rơi vỡ.
Tựa mảnh trăng tàn giữa bể sóng cuồng.
Tim run rẩy, nghe nhịp đập chông chênh.
Thơ tình đó, nhẹ nhàng mà sâu thẳm.

Là thương nhớ, là mong manh tiếc nuối.
Là chút gì không thể gọi thành tên.
Tay níu mãi bóng hình xa khuất ấy.
Thơ chạm vào, vụn vỡ cả trời xanh.

Nhưng bạn hỡi, đôi khi trong tan nát.
Lại lóe lên một ánh sáng hồi sinh.
Thơ tình dẫu làm lòng đau đến thế.
Cũng chính là khởi đầu của trưởng thành.

Thơ ngây vỡ, nhưng chẳng là kết thúc.
Mà là nơi để khơi dậy yêu thương.
Thơ tình đó, như mùa xuân khe khẽ.
Nảy lộc mầm, xanh biếc cả đời nhau.


Leave a comment