TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SÀI GÒN HOÀI NIỆM!


Sài Gòn, buổi chiều ngày Valentine, một cơn gió nhẹ lướt qua làm những tán phượng vĩ bên đường xao động. Cô đứng trước quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm quận 3, nơi từng là chốn hẹn hò quen thuộc của cô và anh ngày nào.
Cánh cửa gỗ vẫn còn đó, bảng hiệu cũng không thay đổi, nhưng người xưa thì chẳng còn hiện diện.

Năm năm trước, anh là người dẫn cô đến quán này lần đầu. Anh nói:
“Sài Gòn đổi thay từng ngày, nhưng có những góc nhỏ sẽ mãi giữ lại hồn xưa cũ, như nơi này vậy.”

Quán cà phê không sang trọng, chỉ là vài chiếc bàn gỗ đơn sơ và những bóng đèn vàng mờ ảo, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến cô và anh thấy gần gũi lạ thường.

Họ thường ngồi bên ô cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường đầy xe cộ qua lại.

Anh hay kể cho cô nghe những câu chuyện không đầu không cuối, kể về Sài Gòn những năm 90, khi anh còn là một cậu bé rong chơi khắp phố.
Anh kể về mùi bánh mì mới ra lò mỗi sáng, về tiếng rao: “Bắp luộc đây!” Vang vọng khắp ngõ, và cả những ngày mưa tầm tã, khi anh cùng lũ bạn đội mưa chạy trên đường Trần Quang Diệu.

Bạn à! Sài Gòn không phải chỉ là một thành phố, mà còn là ký ức. Khi bạn yêu một góc phố, một quán quen, hay một con đường, đó là lúc bạn yêu chính những kỷ niệm gắn bó với nó?

Nhưng rồi, dòng đời cuốn đi tất cả. Anh ấy rời Sài Gòn để sang nước ngoài lập nghiệp. Cả hai hứa sẽ giữ liên lạc, nhưng thời gian và khoảng cách đã khiến mọi thứ nhạt nhòa.

Lá thư cuối cùng anh gửi cho cô là từ ba năm trước, kể về những ngày anh nhớ Sài Gòn, nhưng lại chẳng thể quay về.

Hôm nay ngày Valentine, cô trở lại quán cà phê ấy, ngồi xuống một góc quen thuộc và gọi một ly cà phê sữa đá.
Mùi vị vẫn không đổi, nhưng lòng cô thì đầy ắp hoài niệm.
Ngoài kia, Sài Gòn vẫn tấp nập như ngày nào, nhưng với cô, thành phố này dường như đã mất đi một phần linh hồn khi anh ấy rời xa.

Cô lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, tự hỏi rằng liệu có ai trong số họ cũng đang hoài niệm về một Sài Gòn của riêng mình?
Một Sài Gòn với những mối tình dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện, hay chỉ đơn giản là một bóng dáng không còn gặp lại?

Mặt trời dần tắt sau những tòa nhà cao tầng, để lại một chút ánh sáng hắt lên bầu trời.
Cô khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê cuối cùng rồi đứng dậy.
Có lẽ, đã đến lúc cô phải gói ghém những hoài niệm vào một góc nhỏ trong tim. Và để Sài Gòn tiếp tục là nơi cất giữ những ký ức đẹp nhất của đời mình.
 

Tác giả Trần Minh Hồng


Leave a comment