TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TIGON NỞ RỒI TÀN TRONG GIÓ

Ngày ấy, giữa những ngày thu nhạt nắng, anh gặp cô dưới giàn tigon trước cổng trường cũ.
Những cánh hoa tigon rung rinh trong gió, như chứng nhân cho một mối tình chớm nở. Cô dịu dàng, đôi mắt trong veo như mặt hồ sớm mai, còn anh trầm lặng, mang trong tim những nỗi niềm khó tỏ.
Tigon nở vào những ngày hai người bên nhau, lặng lẽ dạo bước qua những con đường ngập lá vàng rơi. Anh thích kể cho cô nghe về những giấc mơ, về tương lai, về những miền đất xa xôi.

Cô chỉ cười, bảo rằng cô chẳng cần gì nhiều, chỉ mong có anh ở bên cạnh.

Nhưng rồi đông đến, mang theo những cơn gió lạnh cắt da. Tigon bắt đầu rụng cánh, những cánh hoa mong manh cuốn theo gió, như những kỷ niệm đẹp nhưng ngắn ngủi.

Anh phải đi xa, mang theo giấc mơ của riêng mình. Cô không giữ lại, chỉ lặng lẽ nhìn theo, như tigon vẫn nở, dù biết rồi cũng sẽ tàn phai.

Ngày chia tay, anh đặt vào tay cô một bông tigon còn vương chút hơi ấm.
Anh nói:
“Em đừng buồn, anh sẽ quay về.”

Cô không đáp, chỉ khẽ nắm chặt cánh hoa trong lòng bàn tay, và đôi mắt buồn nhìn về phía xa xăm.

Rồi tháng năm qua trôi qua. Tin tức về chàng trai ngày một thưa dần, những cánh thư không còn đến nữa.

Cô vẫn đứng dưới giàn tigon mỗi buổi chiều, lặng lẽ ngắm hoa rơi, như ngắm lại một mối tình đầu đã vỡ giữa chiều đông năm ấy.
Bởi tình yêu, như hoa tigon, nở rực rỡ trong nắng, nhưng rồi cũng mong manh rơi theo gió, tan vào vô tận.

Cô không trách anh, không giận anh, vì cô biết, có những mối tình đẹp nhất không phải là tình yêu đi đến cuối con đường. Mà là những ngày đã từng yêu hết lòng, như những cánh hoa mong manh mà kiêu hãnh nở rộ dưới ánh nắng vàng.

Vào một ngày, Chàng trai trở lại nơi cũ, nhưng cô gái đã không còn ở đó. Chỉ có giàn tigon vẫn nở, vẫn rơi theo gió. Như nhắc anh ấy về một mối tình đã từng rực rỡ, rồi lặng lẽ tan vào quá khứ.
 

Tác giả Trần Minh Hồng


Leave a comment