XÓM VẮNG
Xóm nhỏ nằm cuối con đường đất đỏ, nơi có những mái nhà lụp xụp nép mình dưới rặng tre già.
Buổi chiều, ánh hoàng hôn trải dài trên cánh đồng lúa chín, nhuộm vàng cả một khoảng trời bình yên.
Ở xóm vắng ấy, có một cô gái hiền lành và xinh đẹp. Cô là bông hoa rực rỡ nhất nơi đây—một vẻ đẹp dịu dàng, thuần khiết như ánh trăng non.
Cô sống cùng bà ngoại trong căn nhà nhỏ ven sông, ngày ngày ra chợ bán rau, đêm về tựa cửa sổ ngắm ánh đèn từ thị trấn xa xa.
Cách nhà cô không xa là nhà của một chàng đẹp trai. Anh vốn là người thành phố, nhưng vì chán cảnh sống xô bồ, anh xin về quê làm giáo viên tiểu học.
Lần đầu tiên gặp cô bên bờ sông, anh đã lặng người trước đôi mắt trong veo của cô.
Còn cô, cô chẳng nói ra nhưng trong lòng đã có một cảm giác kỳ lạ, khi nhìn thấy nụ cười hiền của anh.
Những buổi chiều, anh thường ghé qua chợ mua bó rau của cô, không phải vì cần mà chỉ để được nhìn cô lâu hơn.
Cô vẫn hay cười, đôi khi e thẹn, đôi khi lại hỏi những câu ngô nghê để kéo dài cuộc trò chuyện.
Có lần, trời mưa lớn, anh đạp xe ngang qua, thấy cô đứng nép mình dưới mái hiên, đôi vai nhỏ run lên vì lạnh.
Không suy nghĩ, anh cởi chiếc áo khoác của mình, choàng lên người cô. Hơi ấm bất ngờ khiến cô bối rối, mặt đỏ bừng, còn anh chỉ cười nhẹ và nói:
“Ở đây mưa thất thường lắm, em nhớ mang áo theo nhé.”
Từ hôm ấy, xóm vắng nhỏ bé dường như có thêm những điều thầm thì trong gió.
Những ánh mắt vụng trộm, những lần chạm tay ngắn ngủi, nhưng khiến trái tim của họ rung lên nhè nhẹ.
Một buổi tối mùa thu trăng tròn. Cô cầm trên tay chiếc bánh nướng nhỏ, lòng ngập ngừng bước ra ngõ. Anh đang đứng đợi, ánh mắt dịu dàng hơn cả ánh trăng trên cao.
“Tặng anh này, bánh em mới vừa nướng xong.” Cô nói.
Anh nhận lấy, nụ cười ấm áp hơn bao giờ hết. Anh khẽ nắm tay cô, giọng trầm ấm:
“Xóm vắng này đẹp hơn rất nhiều… vì có em.”
Cô không nói gì, chỉ cúi đầu, nhưng tim cô đập rộn ràng.
Xóm vắng vẫn bình yên. Và nơi đó, có hai trái tim chẳng còn lẻ loi giữa những ngày tháng dài. Nơi tình yêu tìm thấy sự an yên trong sự giản dị.
