PHẬT TRONG TA ĐÓ
Giữa nhân gian lắm khổ đau.
Lòng ta tĩnh lặng, chẳng âu chẳng sầu.
Mưa rơi mặc kệ mưa ngâu.
Hoa sen vẫn nở, ngàn màu thanh cao.
Hận thù gửi lại chiêm bao.
Từ bi trải rộng, ngọt ngào đời trôi.
Gió qua, lá cỏ bồi hồi.
Nhẹ như hạt bụi, xa rời hư không.
Tâm an, chẳng giữ chẳng mong.
Phật trong ta đó, sáng hồng tự tâm.
Ngàn năm nước chảy đá ngầm.
Chỉ cần tỉnh giác, lòng thầm thảnh thơi.
………………………………………
TRONG TÂM CÓ PHẬT
Trong tâm có Phật, đời an.
Dẫu cho sóng gió ngập tràn khắp nơi.
Nụ cười thắp sáng muôn trời.
Biển sâu hóa lặng, lòng người hóa yên.
Trong tâm có Phật, bình nhiên.
Hận thù buông bỏ, ưu phiền tan bay.
Đêm dài thành ánh ban mai.
Mỗi hơi thở nhẹ, trần ai rời gần.
Trong tâm có Phật, dần dần.
Học yêu muôn vật, cội phần từ bi.
Đường trần dẫu lắm sầu bi.
Tâm hoa vẫn nở, chẳng chi vướng lòng.
Trong tâm có Phật, sáng trong.
Giữ lòng tỉnh thức, thong dong tháng ngày.
Đời người như áng mây bay.
Thân vô thường, nhưng Phật đầy trong ta.

Tác giả Trần Minh Hồng