TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRONG ÁNH NẮNG CHIỀU CÓ CHÚT MÂY BAY!

Chiều xuống, ánh nắng vàng ươm trải dài trên mặt đất, nhuộm mọi thứ bằng một màu vàng nhạt và dịu dàng.

Trong không gian yên bình ấy, từng tia nắng nhẹ nhàng vương trên những tán cây, trên những vỉa hè vắng, tạo nên một khung cảnh như trong tranh vẽ. Dưới ánh sáng của buổi chiều, mọi thứ trở nên mềm mại và không gian như mở rộng vô tận.

Chỉ có một chút mây bay bâng quơ, như những tâm hồn lạc loài, cứ lang thang giữa không trung, không vướng bận, không đích đến.

Mây không vội vàng, cứ bay theo làn gió nhẹ. Những đám mây ấy không cần đến sự vội vã của thời gian, không cần phải có điểm dừng, chỉ cần bay đi và tự do.

Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời, thấy những đám mây trắng mịn như tấm bông đang trôi chậm rãi, lững lờ qua làn nắng chiều.

Mỗi đám mây đều mang theo một câu chuyện riêng, một nỗi niềm chưa bao giờ được nói ra.

Đôi khi, chỉ cần nhìn vào đó, tôi cảm thấy như mình có thể hiểu được chút gì đó về cuộc sống. Về những khoảng lặng, những khoảnh khắc nhỏ bé, mà chúng ta hay bỏ quên trong những guồng quay hối hả của cuộc đời.

Ánh nắng chiều, với những tia sáng cuối cùng trong ngày, mang lại một cảm giác bình yên lạ lùng.

Nhưng khi đứng dưới bầu trời chiều, ngắm nhìn những đám mây bay, tôi nhận ra rằng mình cần phải dừng lại đôi chút, để tận hưởng từng khoảnh khắc nhỏ.

Mây không cần phải vội vàng bay đi, chúng chỉ cần ở lại một lúc, để rồi đi tiếp khi đã đến lúc.

Đôi khi, chúng ta chỉ cần một chút mây bay, một chút nắng chiều, là đủ để làm dịu đi những lo toan. Để lại cho tâm hồn một sự bình yên nhẹ nhàng.

Lúc này, trong không gian mờ ảo của ánh nắng chiều, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

Những đám mây bay chậm rãi, lướt qua những khoảng trời xanh, để lại trong lòng tôi một cảm giác lạ kỳ – nhẹ nhàng và thư thái.

Leave a comment