ĐỪNG ĐỂ CHÍNH MÌNH HÓA BÓNG TRONG GƯƠNG
Đừng để mình quên ánh mắt thuở nào.
Khi đời còn xanh, mơ ước dâng trào.
Đừng để bước chân chìm trong lặng lẽ.
Hóa thành bóng mờ giữa chốn lao đao.
Đừng để bàn tay quên chạm yêu thương.
Quên từng hơi ấm giữa cõi vô thường.
Gió đời thổi qua, lòng càng băng giá.
Đừng để con tim lạc giữa sầu vương.
Nhìn vào gương kia, thấy ai trong đó?
Là ta hôm qua hay bóng hư ảo?
Đừng để ngày trôi, hồn ta mờ nhạt.
Soi lại chính mình, tìm ánh dạt dào.
Hãy yêu thương ta, dẫu muộn màng thôi.
Giữa dòng đời xuôi, giữ vững nụ cười.
Đừng để chính mình lặng thầm tan biến,
Trong gương một ngày… chẳng nhận ra ta.
