CÓ CHIẾC LÁ RƠI NHƯ LỜI NHẮN!
Có chiếc lá rơi như lời nhắn.
Từ ngọn cây chạm đất lặng thầm.
Gió nhẹ đưa, lá bay nghiêng ngả.
Tựa nỗi lòng nhắn gửi xa xăm.
Lá bảo rằng: “Đông vừa chợt đến.
Mang theo bao nhớ nhung chốn này.
Cành khô giữ lá lâu đến vậy.
Mà nay phải rời, chẳng níu tay.
Có chiếc lá rơi trong chiều vắng.
Như ánh mắt ai, tựa mây trôi.
Lặng lẽ rời xa, không tiếng gọi.
Để lại đây khoảng nhớ đầy vơi.
Lá khẽ nhắn: “Đời là vô tận.”
Nhưng duyên phận như gió qua thôi.
Giữ trong tim những gì đẹp nhất.
Đừng tiếc khi lá buộc phải rơi.

Tác giả Trần Minh Hồng