NGƯỜI TRONG MỘNG, NGƯỜI TRONG ĐỜI!
Trong một buổi chiều muộn, căn phòng của quán cà phê nhỏ trên con phố cũ ngập trong ánh hoàng hôn dịu dàng.
Anh ngồi ở góc bàn quen thuộc, tay lơ đãng khuấy tách cà phê.
Cửa kính phản chiếu hình ảnh một người con gái bước vào.
Cô, người mà anh từng yêu, người mà anh vẫn yêu, và người mà anh không thể có.
Cô ngồi xuống đối diện anh, chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay cô làm trái tim anh nhói đau một cách âm thầm.
“Lâu rồi mình không gặp. Anh khỏe không?”
Cô mỉm cười và giọng nói vẫn dịu dàng như những ngày cũ.
“Anh vẫn ổn.” Anh đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh:
“Còn em? Cuộc sống hôn nhân thế nào?”
Cô nhìn xuống tách cà phê trước mặt, đôi mắt thoáng chút mơ màng, cô nói:
“Bình yên. Anh ấy là một người tốt, biết quan tâm. Em nghĩ mình đã chọn đúng.”
“Chọn đúng…” Anh nhắc lại, nụ cười chợt pha chút cay đắng:
“Nghe như một bài toán mà em luôn giải đúng đáp án vậy.”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào anh:
“Còn anh? Có ai bên cạnh chưa?”
“Chưa.” Anh trả lời ngắn gọn. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không trốn tránh:
“Có lẽ anh vẫn chưa học được cách yêu một ai khác.”
Câu nói của anh làm cô khựng lại, đôi tay cô siết nhẹ lấy tách cà phê.
Một khoảng lặng kéo dài… như thể cả hai đều đang cố lục tìm trong ký ức những lời chưa từng nói…
“Anh…” Cô lên tiếng, giọng run run. “Em đã từng nghĩ, nếu ngày đó em dũng cảm hơn, liệu em có thể chọn anh không?”
Anh cười nhạt, ánh mắt lấp lánh như ánh nắng rơi qua khung cửa sổ:
“Em, tình yêu không chỉ là chuyện của trái tim. Đôi khi, nó còn là chuyện của lý trí, của trách nhiệm, của tương lai. Ngày đó em chọn người ấy, vì anh ta là bến bờ an toàn cho em, phải không?”
Cô không đáp, chỉ cúi đầu. Anh tiếp lời, giọng anh nhẹ như gió:
“Anh không trách em. Ai mà chẳng muốn một cuộc đời yên ổn. Nhưng em biết không, anh chưa bao giờ ngừng yêu em, dù chỉ một ngày.”
Đôi mắt cô đỏ hoe, cô nói:
“Anh đừng nói như vậy. Em không muốn anh phải đau khổ vì em nữa.”
“Anh không đau khổ.” Bỗng dưng anh nói với giọng kiên định.
“Vì anh đã yêu em bằng tất cả những gì anh có. Nếu cuộc sống của em đang hạnh phúc, thì anh cũng đã có được niềm an ủi cho chính mình.”
Cô đưa tay lau đi giọt nước mắt vừa tràn khỏi khóe mi:
“Em xin lỗi anh. Nhưng có lẽ, chúng ta đã gặp nhau sai thời điểm.”
Anh mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy bao dung:
“Có lẽ. Nhưng cảm ơn em vì đã đến trong cuộc đời anh, dù chỉ là một đoạn ngắn.”
Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ. Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn anh, ánh mắt như muốn khắc sâu hình bóng anh vào trái tim một lần cuối.
Cô nói khẽ:
“Anh, anh hãy sống thật hạnh phúc. Em luôn mong như vậy.”
“Em cũng vậy. Hãy giữ gìn hạnh phúc của mình.” Anh nói.
Cô rời đi, bóng dáng nhỏ nhắn dần khuất xa giữa dòng người hối hả ngoài kia.
Anh vẫn ngồi lại đó, ánh mắt dõi theo hướng cô vừa bước đi.
Tách cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh từ bao giờ. Nhưng trái tim anh vẫn ấm áp với những ký ức đẹp đẽ về cô. Người mà anh yêu sâu đậm, nhưng không thể cùng đi đến cuối con đường.
