TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI GIÓ ĐÔNG VỀ

Khi gió đông về trên lối nhỏ.
Lá vàng rơi, sương đọng đầu ngõ.
Trời ủ mây xám, nắng nhạt phai.
Như lòng ai chợt buồn xa ngái.

Cành khô run rẩy giữa trời đông.
Gió luồn khe cửa, lạnh se lòng.
Tiếng chuông chùa vọng nơi xa thẳm.
Gọi chút bình yên giữa mênh mông.

Người qua phố vội, áo choàng khoác.
Chân bước nhanh như sợ đông về.
Hơi thở hòa quyện giữa màn sương.
Giữ ấm trái tim trong yêu thương.

Gió đông về, ai còn nhớ ai.
Mắt buồn trông ngóng tháng năm dài.
Có chiếc lá rơi như lời nhắn.
Mùa đông là để nhớ một người.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment