TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẢNH VỠ THƠ NGÂY

Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”

****

Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.

****

Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mãnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.

****

Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mãnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.
 

 

 

 


  

 

Leave a comment