TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LÒNG TRẮC ẨN

Ngày hôm qua trên đường về nhà, cô nhìn thấy cảnh một ông lão ngã xuống đất.

Ôi! Ông lão ôm chân, nhăn nhó, trông rất đau đớn…

cảm thấy tội nghiệp ông lão, muốn đỡ ông cụ dậy.

Tuy nhiên, cô nhớ lại khi cô đọc tin tức có người cứu một cụ cao niên nhưng cụ cao niên đó lại vu oan cho người giúp đỡ.

Cô không khỏi chần chừ, và lòng trắc ẩn của cô đột nhiên biến mất…

Nhưng bạn không thể nhìn một cụ già đau đớn ngồi trên nền đất lạnh phải không?

Trái tim cô bắt đầu đau nhói. Nghĩ theo một cách khác, nếu cô ngã và bị thương, nếu những người khác vô cảm thì cô sẽ ra sao? Cuối cùng, chút thương cảm đã thắng thế. Cứu người mới là quan trọng nhất!

Cô chạy đến, vội đỡ ông lão dậy, để ông ngồi trên ghế đá nghỉ ngơi. Những người đi đường thấy cô làm vậy, có người lấy ra băng cá nhân từ trong giỏ xách của họ để dán vào chỗ bị thương cho ông lão. Có người xoa bóp những chỗ đau nhức cho ông cụ… Lúc này, vẻ đẹp hạt giống yêu thương rộn ràng đua nhau nở. Và cô lắng nghe tiếng hoa nở trong lòng!

Bạn biết đấy! Thế giới vốn đã rất nhân ái. Nếu không có lòng nhân ái, sự cảm thông không có giá trị cần thiết cho sự tồn tại của nó.

Vì Chúa Trời đã quyết định để lòng nhân ái tồn tại trong vũ trụ này.

 
 

 🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰

 


 

 


  

Leave a comment