TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH MẪU TỬ CHỨA ĐỰNG NHIỀU HƯƠNG VỊ

Tình mẹ là một bài thơ bình dị, dạt dào và trong sáng.

Tình mẹ là một bức tranh phong cảnh, tự nhiên và trong lành.

Tình mẹ là một bài hát, dịu dàng và trìu mến.

Tình mẹ là làn gió xuân say đắm, là cơn mưa phùn làm ẩm vạn vật, là tiếng cười theo con suốt cuộc đời, là chút khao khát khi con lang thang khắp thế gian…

Chúng ta lớn lên từ những đứa trẻ hay khóc, ai mà chưa từng trải qua nỗi buồn?

Một ngày nọ, một bài toán làm tôi bối rối, dù mẹ đã cố gắng giải thích cho tôi nhưng tôi vẫn chưa hiểu.

Mẹ nói: “Con thế này thì làm sao là học sinh giỏi của lớp được?”

Câu nói này làm tổn thương lòng tự trọng của tôi. Tôi phấn chấn lên, kiệt sức đến cạn kiệt tế bào não, suy nghĩ kỹ, cuối cùng cũng giải được bài toán.

Mẹ vui khi nhìn thấy tôi đã giải quyết được vấn đề. Mẹ dạy tôi phải kiên nhẫn và chăm chỉ. Đây là hương vị của tình mẫu tử “chua chát.”

Và tôi đã học được bài học “lòng kiên nhẫn và chăm chỉ.”

“Ngọt ngào”, đó là một hương vị khác của tình mẫu tử.

Rất dịu dàng, như cơn gió nhẹ mùa xuân.

Có một lần mẹ đưa tôi đi chơi ở Vũng Tàu.

Tôi tự hào với mấy nhỏ bạn cùng lớp rằng tôi được đi chơi xa cùng mẹ. Rằng ở đó có bà con bên ngoại tôi rất đông.

Nhưng không may, khi đến nơi thì tôi bị sốt. Mẹ ôm tôi trong lúc mẹ đang trên đường đến bệnh viện.

Lúc đó tôi giống như con gà con trốn dưới đôi cánh ấm áp của gà mái. Lúc này tôi cảm thấy mẹ như ngọn đèn sáng chiếu rọi vào tôi.

Đây là hương vị “ngọt ngào” của tình mẫu tử, khiến tôi hiểu được niềm vui và lòng biết ơn.

Và tôi đã học được bài học “lòng biết ơn” và niềm vui khi còn có mẹ.

Tình mẹ cũng có vị “cay đắng.”

Một lần khác, tôi đi theo mẹ đến nhà ngoại tôi, nhà ngoại có đám giỗ. Người lớn ai cũng bận bịu công việc. Mẹ tôi đã nhờ tôi giúp đỡ. Tôi ngồi lặt rau cả buổi, mỏi lưng và mỏi cả hai cánh tay.

Nhưng mẹ tôi không hề mềm lòng, mẹ nói:

“Lúc còn nhỏ, mẹ làm nhiều việc; nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo, giữ em .v..v. Mẹ chỉ muốn con học thêm kỹ năng sống mà thôi!”

Sau khi bình tĩnh và suy nghĩ kỹ lại, tôi cảm thấy vị “cay đắng” của tình mẹ cũng là một cách thể hiện tình yêu.

Loại tình yêu này khiến tôi hiểu được “trách nhiệm” và tôi đã học được bài học “trách nhiệm” và “sự sống sót”.

Cuối cùng là một tình yêu cao qúy – Hương vị mặn nồng.

Mẹ vất vả nuôi con cả đời.

Khi tôi còn nhỏ, mẹ bảo tôi phải giữ em giúp mẹ.

Hồi đó tôi đi học buổi sáng, đi học về nhà là phải giữ em đến hết buổi chiều, ăn cơm chiều xong là học bài cho đến lúc đi ngủ. Nhưng những năm tháng đó, tôi vẫn là học sinh giỏi.

Bằng cách này, mẹ đã dạy cho tôi sự kiên trì và hy sinh. Và tôi đã học được bài học “lòng hy sinh” và tình yêu “cốt nhục”.

Những tình cảm được thể hiện qua bốn hương vị của tình mẹ. Tình yêu của mẹ còn đọng mãi trong trái tim của chúng ta.

Chúng ta phải trân trọng hương vị quý giá này. Biết ơn tình mẫu tử và cảm ơn người mẹ vĩ đại của mình đã dạy chúng ta rằng “anh em như thể tay chân”.

Chúng ta đã học được bản chất tốt đẹp của mẹ, nhưng có lẽ chúng ta chưa thể sao chép được một tâm hồn đẹp đẽ và cao qúy của mẹ. Mùi của mẹ thực chất là mùi bông pháo hoa trong cuộc đời.

 

 

Leave a comment