MỘT NGÀY NHỚ MẸ, NHỚ BIỂN
Cô giống như dòng sông êm đềm trong trẻo, chảy chậm và nhẹ nhàng trôi qua. Cô ngước nhìn bầu trời xanh mây trắng, mỉm cười nhìn những hàng cây dừa xanh trên bãi biển. Thế giới này đẹp làm sao. Cô không khỏi ngân nga bản nhạc “Nha Trang Ngày Về.”
Cô rất yêu cảm giác được ngắm nhìn bầu trời trong xanh, cô cũng luôn cảm nhận được tình yêu dịu dàng của biển.
Này, sao bầu trời trên đầu tôi đột nhiên tối sầm vậy? Cô lẫm bẫm. Hóa ra bầu trời trong xanh chỉ là trong ký ức của cô.
Cô đang đứng tại nơi đây, một vùng đất Châu Âu của mùa đông tối tăm và lạnh giá, dường như cô có nỗi buồn khi nhớ về biển, nhớ về mẹ hiền.
Quay người lại, cô ôm mình trong hơi ấm, lặng yên trong lòng, nhớ điều nên nhớ, quên điều nên quên…
Cô nhắm mắt lại, để tâm hồn rộng mở, cô nở nụ cười dịu dàng, cô mơ màng nói: “Ừ! Biển Nha Trang đã từng in dấu chân tôi trên cát, đã từng vui đùa với tuổi thơ tôi. Biển Nha Trang là nơi mẹ thường gọi tên tôi mỗi lúc chạng vạng, khi tôi mãi mê vui đùa chưa về nhà.”
Bất chợt, cô cảm thấy mắt mình cay cay.
Tình yêu của mẹ chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời cô.
Mẹ là bầu trời trong xanh, mẹ là ánh sáng xuyên thấu tâm hồn cô, mẹ là Đức Phật trong trái tim cô. Tình yêu của mẹ như biển cả bao la, rộng lớn. Mãi mãi là như vậy.

