TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI TÌNH YÊU CHỈ CÒN LÀ DĨ VÃNG

Đêm yên tĩnh, có gió nhẹ. Dưới ánh trăng, những bông hoa hồng nở rực rỡ. Hương thơm tỏa ra từng đợt thật sảng khoái. Đang lúc trăng hoa nở rộ, hai người yêu cũ đang bước đi chậm rãi tiến về phía trước. Trên đường đi, họ im lặng, mỗi người tìm kiếm ký ức mà họ đã từng yêu trong tâm trí của mình…

Hai người ở cùng xóm. Cô ấy nhỏ hơn anh 2 tuổi, cô thông minh, vui vẻ và xinh đẹp. Cô là sinh viên năm thứ nhất. Còn anh là một công nhân bình thường.

Mỗi ngày vào buổi tối, anh thường chơi đàn piano. Cô ấy thường đến bên cạnh anh và lắng nghe anh chơi đàn một cách lặng lẽ. Cô ấy nói rằng cô không thích nghe kể chuyện, nhưng cô rất thích nghe anh đàn.

Thời gian trôi qua, hai người yêu nhau lúc nào không hay biết. Mỗi khi hoàng hôn đến, cây đàn piano của anh sẽ đệm theo tiếng hát của cô ấy. Họ đắm chìm trong một mối tình đầu hạnh phúc vô song…

Cho đến một ngày, mẹ của cô gái phát hiện ra mối quan hệ của họ. Cô gái bị những trận đòn ác liệt mà phụ huynh dành cho cô ấy.

Bố của cô gái tìm đến nhà chàng trai và nói với chàng trai rằng:
“Bạn chỉ là một công nhân tầm thường, con gái của tôi đang học đại học. Xin đừng hủy hoại tương lai của con gái tôi.”

Thế rồi, mối tình đầu khờ khạo ấy đã kết thúc. Kể từ đó, chàng trai nhốt mình trong nhà và tự rèn luyện đàn một cách điên cuồng. Thỉnh thoảng cô ấy cũng tìm đến anh, nhưng đều bị anh từ chối không ra mở cửa. Vì khi đó anh cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương.

Một thời gian, kỹ năng chơi piano của anh đã tăng lên rất nhiều, và anh đã trở thành một nghệ sĩ piano nổi tiếng ở thành phố này.

Sau đó, bằng những nỗ lực không ngừng trong làng giải trí, cuối cùng anh cũng có một sự nghiệp cho riêng mình.

Không biết có phải do ông trời ưu ái, hay số phận chỉ là một khúc ca buồn?

Trong một buổi hoà nhạc tại một thành phố khác, hôm đó trời nắng đẹp. Với tâm trạng vui vẻ, anh tình cờ gặp lại người yêu cũ.

Thời gian trôi qua, cô ấy đã thay đổi từ một cô gái hồn nhiên, vui vẻ đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Những năm tháng dường như không yêu đãi cho cô ấy. Một người phụ nữ với ánh mắt u buồn. Có lẽ cô ấy đã trải qua một khoảng thời gian khó khăn.

Sau buổi concert, trên đường đưa cô về khách sạn, tình cờ là một đêm đẹp trời. Anh nhẹ giọng hỏi cô ấy: “Em đến đây lúc nào, có phải đến để gặp anh không?”

Cô nghiêm nghị đáp:
“Không, em đến đây chỉ là đi du lịch. Khi đó anh thật nhẫn tâm, em gõ cửa nhưng anh thậm chí không bước ra mở cửa.”

Anh lắc đầu với một nụ cười gượng gạo và nói:
“Thật khó để nói bất cứ điều gì! ”

Cô ấy nói:
“Thôi, quên nó đi! Em được biết anh đã mở một công ty thu âm và làm ăn rất tốt?”

Anh cười và nói:
“ Không tốt như em nói đâu. Còn em bây giờ thế nào?”

Cô nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng và nói:
“Tốt nghiệp đại học xong, em vào làm việc trong một cơ quan. Mẹ em ép gã em cho một tổng giám đốc, được một năm thì anh ấy bị bắt vì tham nhũng. Thôi, đừng nhắc nữa, mọi chuyện đã qua rồi.”

Anh thoáng buồn khi nghe cô nói. Sau đó anh giả vờ lâng lâng hỏi:
“Mối tình đầu trong sáng của chúng ta! Anh chưa từng ôm em bao giờ, anh có thể ôm em một lần được không, chỉ một lần thôi?

Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cô cũng ôm chặt anh. Anh ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô, như ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng nở.

Lúc này cô nhẹ nhàng cất lên bản tình ca bên tai của anh:
“Ngày không anh phố vắng không vang tiếng đàn.
Ngày không anh sắc thắm hoa phai nhạt màu nhớ nhung.
Anh nơi chốn nào? Em miên man nỗi nhớ khôn nguôi…”

Cô và anh vẫn còn say… Vầng trăng sáng ở phía chân trời thắp sáng cho hai trái tim đa tình. Những vì sao lấm tấm đang nhấp nháy tò mò, như đang chứng kiến vẻ đẹp của họ.

Cô thì thầm trong vòng tay anh, và anh cũng thì thầm vào tai cô ấy:
“Dù tình yêu của chúng ta đã trở thành dĩ vãng, nhưng tình bạn sâu đậm của chúng ta sẽ tiếp tục mãi mãi.”

Bạn biết đấy! Khi tình yêu đã trở thành dĩ vãng, nhưng đó không phải là tất cả của nỗi đau. Họ vẫn còn lại một tình bạn sâu đậm nhất, đó là một tài sản qúy giá trong cuộc đời của họ.

Leave a comment