TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

SỐ PHẬN CUỘC ĐỜI

Trên đường đi làm về muộn, tôi thấy một người đàn ông nhặt rác mất mấy có ngón tay, ông khom người, trên lưng đeo một chiếc túi phồng. Bộ quần áo ông ấy mặc trông rất cũ và không vừa vặn. Trên chân ông ta là một đôi giày thể thao, hình như là do ông ta nhặt được hoặc được một người tốt bụng nào đó tặng.

Cuộc sống của ông ấy trông giống như hầu hết mọi người. Sự khác biệt duy nhất nằm ở mức độ và điểm xuất phát của sự hài lòng. Có lẽ ông ấy cũng không cam lòng, nhưng đối mặt với hiện thực, một loại bất lực sẽ dẫn đến càng thêm bất lực. Không có khả năng, không xứng đáng có được ở ngày mai.

Vì vậy, sự hài lòng chính là niềm hạnh phúc mà cuộc đời ban tặng cho những ai biết cách sống.

Dưới ánh đèn đường, ánh sáng mờ ảo, ông ngồi xổm trên mặt đất. Ông cẩn thận nhặt trái cây mà chủ quán vứt đi.

Trong buổi tối xa lạ này, tôi là người kính trọng ông từ tận đáy lòng. Tôi suy nghĩ về những ngày ông ấy không đủ ăn…

Sở dĩ tôi kính trọng ông ấy không phải vì ông ấy bị mất mấy ngón tay, mà vì tôi nghĩ rằng dưới sự trêu chọc của số phận, ông ấy vẫn có thể giữ vững con người vốn có của mình, không hạ thấp tư thế và cầu xin người khác.

Một lần khác, tôi cũng tình cờ nhìn thấy một người đàn ông vô gia cư sống dưới gầm cầu, tóc bờm xờm, khuôn mặt lấm lem, quần áo rách rưới. Nhưng một hành động nhỏ của ông ấy đã khiến tôi chú ý. Ông đang cầm bút viết gì đó vào quyển sổ. Vì ở xa nên tôi chỉ nhìn thấy bàn tay ông cầm bút. Có lẽ ông đang tự do vẽ tranh trong cõi tâm linh của chính mình, không biết dưới ngòi bút đó sẽ viết lên những gì?

So với người đàn ông nhặt rác mất mấy ngón tay, người đàn ông vô gia cư dưới gầm cầu đều khiến tôi nhất thời nể phục. Tôi không muốn biết câu chuyện của họ, điều tôi muốn tìm hiểu là ai có thể rèn luyện được một trái tim mạnh mẽ, sự sạch sẽ của quần áo hay sự trong sáng của tâm hồn?

Có một người đàn ông khác ở tỉnh lẽ lên thành phố xin việc làm. Sau vài ngày ông ấy hết sạch tiền.

Sau khi nhịn đói hai ngày, ông chạy đến một gốc cây ven đường và ăn lá cây, trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.

Một số người gọi ông ta là người trung thực và mô phạm.

Những người khác khen ông ta là người thà chịu đói còn hơn làm điều xấu. Đây là một kiểu sống giản dị và cao quý. Ít nhất trong cuộc sống ông ấy cũng biết trân trọng bản thân mình hơn những kẻ lừa dối…

Cuộc sống đối xử công bằng với mọi người.

Người đàn ông nhặt rác, ông ấy trông chăm chỉ, vui vẻ sống và hạnh phúc khi được là chính mình.

Người đàn ông vô gia cư dưới gầm cầu dùng bút để tách thân xác khỏi tâm hồn, đó là một cách diễn giải cuộc sống.

Và người lương thiện thà chịu đói còn hơn làm điều xấu, đã tỏ lòng tôn kính cuộc sống bằng sự giản dị và chân thật của mình.


Leave a comment