TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

KỶ NIỆM 

Thoáng qua, năm tháng như khúc ca, du dương, nhẹ nhàng và sâu lắng.

Trở về đầu, tôi nhẹ nhàng nhặt lại những chương ký ức vụn vỡ, để con chữ lang thang trên đầu ngòi bút, từng chút một phác thảo vẻ đẹp của quá khứ…

Tôi vẫn nhớ mùa thu năm ấy, khi chúng tôi là những sinh viên gặp nhau lần đầu tiên.

Chúng tôi còn trẻ và vô tư, chúng tôi đầy tò mò về nhau…

Thời gian trôi qua, những khuôn mặt xa lạ dần trở nên thân quen, những trái tim ấm áp ôm chặt lấy nhau. Vô tình, chúng tôi đã cùng nhau trải qua bao tháng năm của thời sinh viên nội trú.

Chúng tôi bước vào “cuộc chiến” biết bao nhiêu lần thi, thực tập, rồi kỳ thi tốt nghiệp quan trọng nhất trong đời.

Một nhóm người trẻ của chúng tôi đã từng có tinh thần cao và tự mãn, đã được mài giũa theo năm tháng và chỉ còn lại một số ký ức…

Trong nháy mắt, mấy chục năm đã trôi qua, các sinh viên đã đi trên con đường của riêng mình, và bây giờ, về cơ bản, chúng tôi đã kết thúc tuổi trẻ.

Trên đời này, lâu ngày cái gì cũng có thể tàn phai, kể cả tình yêu, chỉ có “kỷ niệm” là không thể phai mờ. Mặc dù ký ức như thế nào, nhưng người ta cũng sẵn sàng tận hưởng nó…

Cảm ơn Facebook đã cho tôi tìm được vài người bạn thân cùng lớp của thời sinh viên mấy mươi năm trước. Cảm ơn người bạn đã giữ được tấm hình kỷ niệm xưa đầy qúy giá.

Có lẽ bạn sẽ thắc mắc tôi ở vị trí nào trong tấm hình? Cô gái ngồi bên trái là tôi của mấy mươi năm về trước.

Nghĩ cho cùng, ai rồi cũng sẽ cô đơn, một mình đắm chìm trong ký ức.


Leave a comment