TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÂU CHUYỆN ĐỜI THỰC

Đó là một buổi sáng cuối tuần, cô gái trẻ xinh xắn ra khỏi nhà để họp mặt những người bạn học cũ. Đường phủ đầy tuyết nên cô đang di chuyển với tốc độ khoảng 40 km/h.

Mắt cô bị thu hút vào một người đàn ông lớn tuổi đang chầm chậm di chuyển bằng nạng trên vỉa hè dọc theo con đường.

Ông ấy mặc một chiếc áo khoác sạch sẽ, một chiếc mũ mùa đông bằng lông thú lớn và chiếc quần dài ấm áp được nhét vào đôi ủng.

Ông không bước bằng chân trái, nhưng ngay cả khi có nạng, ông cũng vô cùng khó khăn để di chuyển trên con đường trơn trượt. Ngay lúc đó, chân phải của cô tự nhả chân ga và nhấn chân phanh. Cô đỗ xe gần trạm xe buýt. Cô dừng lại và hỏi ông cụ liệu cô có thể cho ông đi nhờ không?

Ông cụ trả lời: “Vâng, điều đó sẽ rất tuyệt.”

Cô đỡ ông lên xe và hỏi ông đi đâu?

Ông thở dài nặng nề và nói: “Tôi muốn đến thăm vợ tôi.”

Trong xe, ông cụ bắt đầu hơi rùng mình, hình như ông đã có thời gian lạnh cóng trên đường phố. Cô bật máy sưởi ghế cho ông và vặn nhỏ nhạc.

Một lúc sau, ông cởi khuy áo khoác, rút ​​từ trong ngực ra 5 bông hoa cẩm chướng đỏ và nói:

“Ôi cháu gái, cảm ơn cháu rất nhiều, 10 phút nữa ông sẽ ở bên vợ với sự giúp đỡ của cháu. Hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng tôi – 55 năm kể từ ngày cưới, và hôm nay tôi tròn 85 tuổi.”

“Ồ, cháu chúc mừng ông nhé!” Cô gái mỉm cười và nói.

Cô gái không hỏi ông cụ tại sao vợ chồng ông không sống với nhau và tại sao ông phải chống nạng vượt qua quãng đường như vậy để gặp bà?

Cô không biết vì sao, có lẽ vợ ông cụ do tuổi tác, hoặc bà ấy hiện đang bị bệnh, vì vậy ông đã tự mình đến với bà cụ?

Khi cô gái lái xe qua một ngã tư chính. Ông nói với cô rằng sau đèn giao thông tiếp theo, cháu cần rẽ phải và dừng lại sau 200 mét.

Cô gái làm theo lời ông cụ nói, khi cô dừng xe lại, cô không thể tin vào mắt mình và trong giây lát, cô chết lặng đi vì bất ngờ… Trước mắt cô là một nghĩa trang.

Ông cụ nói:

“Cháu gái, đừng lái xe đến gần lối vào, nếu không mấy ngày nay tuyết rơi nhiều như vậy, cháu sẽ không chạy xe ra được đâu.”

Ông cài khuy áo khoác, ôm chặt bó hoa và với sự giúp đỡ của cô gái bước ra khỏi xe.

“Cảm ơn cháu gái, cảm ơn cháu thật nhiều! Tôi đã đến thăm vợ tôi mỗi cuối tuần trong 4 năm nay và lần đầu tiên trong suốt thời gian đó tôi được đi nhờ xe của cháu. Cháu có một trái tim rất nhân hậu và đôi mắt rất đẹp. Hãy khỏe mạnh.” Vừa nói xong, ông cụ quay lại và bước đi…

“Ông ơi!” Cô gái gọi ông cụ.

Tại sao lại là năm bông hoa cẩm chướng vậy ông?

“Vì tôi thường tặng cho bà ấy như thế khi bà ấy còn sống, mặc dù thực tế là bà ấy ở gần hơn nhiều so với khoảng cách mà tôi đến đây.”

Ông cụ cười và dùng ngón tay chỉ vào tim của mình.

“Thật không thể tin được, ông đến đây mỗi tuần, mặc dù thực tế là chân của ông bị đau?” Cô gái nói.

“Cháu thấy đấy, tôi yêu bà ấy rất nhiều, và việc đến đây không phải là gánh nặng đối với tôi. Nhưng chẳng bao lâu nữa tất cả sẽ kết thúc. Các bác sĩ chẩn đoán, tôi còn vài tháng nữa, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ vô cùng hạnh phúc được gặp vợ mình.”

Ông cụ nói tiếp:

“Cảm ơn cháu gái, bạn nhất nhân hậu. Bạn đặt tôi trong xe của bạn, cho tôi sự ấm áp và thoải mái. Nó không phải là một phép lạ sao? Tất nhiên, một phép lạ! Vâng, ngay cả những gì – với đôi mắt đẹp, nụ cười rộng mở và trái tim nhân hậu. Cảm ơn cháu gái. Hãy khỏe mạnh.”

Cô gái nghẹn ngào, đứng nhìn ông cụ bước đi trên đôi nạng và với bó hoa gồm năm bông hoa cẩm chướng, ông đã đến thăm vợ của mình hàng tuần trong bốn năm nay.

Những bông hoa cẩm chướng của ông ấy rực rỡ đến nỗi cô dường như chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì đỏ hơn chúng trong đời.

Cô nhớ cách ông ấy đặt tên chính xác khoảng cách 200 mét mà cô dừng lại, rẽ vào đường chính. Tất nhiên, ông ấy biết rằng ở đây chính xác là 200 mét. Bởi vì đôi chân của ông, ngay cả khi chống nạng, sẽ tốt hơn đồng hồ đo quãng đường trong xe của cô và có thể xác định chính xác quãng đường đã đi.

Cô đứng đó và gió thổi tung mái tóc của cô, nhưng cô không quan tâm. Cô không quan tâm mái tóc của mình trông như thế nào. Điều mà cô đã làm vào buổi sáng hơn một giờ đồng hồ. Những cảm xúc khiến cổ họng cô nghẹn lại và cô cảm thấy những giọt nước mắt nhỏ lăn dài trên đôi má.

Cô thầm nghĩ:

Trong mắt của ông cụ không có một giọt đau buồn, hay phàn nàn về số phận của mình. Đôi mắt ông tràn ngập niềm vui và nói rằng sắp tới sẽ gặp gỡ với người mình yêu. Ông cụ thực sự yêu vợ của mình, và đây là kiểu tình yêu đích thực. Mặc dù bệnh tật, ông ấy là một người đàn ông hạnh phúc.

Khi trở lại xe, cô phát hiện trong điện thoại của mình có hai cuộc gọi nhỡ, nhưng cô không gọi lại cho bất kỳ ai. Bây giờ cô muốn im lặng, không muốn nói chuyện với bất cứ ai.

Cô bật nhạc to hơn một chút, nhấn ga mạnh hơn một chút và lái xe đến cuộc họp mặt những người bạn như đã định. Cô vẫn cảm giác một chút buồn len lõi vào tâm hồn của mình.

Leave a comment