TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GHÉP LẠI MẢNH VỠ

Trong sự im lặng của màn đêm, một tiếng vỡ làm gián đoạn bước đi của dòng nước dọc theo bờ sông. Tiếng thở dài buồn bã của một kẻ cô độc với trái tim chứa đầy tro cốt của tình yêu.

Dưới bầu trời đầy sao mà những đám mây không cho phép nhìn thấy, một vầng trăng sáng và mượt, ở giữa một khoảng trống mở ra, chỉ ra nơi một người đàn ông đã mất đi niềm hy vọng.
Anh khao khát sự chăm sóc, sự dịu dàng, tình yêu chân thành thực sự của một người phụ nữ. 

Khi anh còn là một chàng trai trẻ, anh đã chạm vào trái tim của một người phụ nữ trẻ đẹp. Anh cảm thấy hạnh phúc, niềm đam mê tuổi trẻ, ngọt ngào, những cử chỉ ân cần, những nụ hôn chân thành và say đắm, những thành tựu tình yêu của anh.
Những khoảnh khắc tuyệt vời mà họ đã dành cho nhau, có thể nói “tình yêu đầu tiên” tỏa sáng tốt hơn mặt trời, nó tràn đầy năng lượng. Anh tin tưởng vào tình yêu của đời mình, anh ước mơ được kết hôn với cô ấy. Nhưng, cuối cùng là một tiếng thở dài, đau khổ …

Nghiền nát.
Khi hạnh phúc không còn, tinh thần anh tan vỡ, những đêm buồn mất ngủ. Anh nhai cuộc đời mình…
Bây giờ, anh nhận ra mình không còn có thể chiến đấu, vì anh không còn là trung tâm của chàng trai trẻ ham muốn, anh không còn muốn yêu cô ấy nữa, vì anh không còn giá trị trong đam mê. Anh không còn muốn lập gia đình nữa, anh không cần người bạn đời. Anh khao khát được tự do. Thất bại đã nghiền nát tâm hồn vốn đã dày vò của anh, và chỉ tin rằng có thể một ngày nào đó anh có thể thức dậy vào một buổi sáng với ánh mặt trời.

Ra đi.
Anh ra đi. Cô ấy bị tổn thương bởi sự chia ly và bị dằn vặt vì hối hận. Cô biết mình đã làm tổn thương chàng trai trẻ, khi cô từ chối lời cầu hôn của anh ấy.
Cô yêu một chàng trai trẻ từ một gia đình giàu có. Họ bắt đầu gặp nhau và giữa họ có một tình cảm sâu đậm. Thật không may, gia đình của chàng trai trẻ đã phản đối mối quan hệ này. Họ đe dọa sẽ gửi con trai của họ đến Mỹ và sống ở đó. Đó là lý do tại sao cô từ chối lời cầu hôn của anh ấy.

Cô đã nhận thấy rằng; tình yêu của anh chân thành và thuần khiết, nhiều lời nói tử tế, những cái ôm mà cô tin tưởng, không gì khác hơn là một hình ảnh đẹp, ngọt ngào, sâu đậm trong tâm hồn của một người phụ nữ!

Nước mắt cay đắng rơi ra từ tiếng khóc đau đớn của cô, những lời tự trách móc mình đã tích lũy, và điều này một lần nữa làm trái tim cô đang trổi dậy trong hạnh phúc, để chờ đợi một ngày được hội ngộ cùng anh ấy. Và thời gian kéo tấm màn ra khỏi thực tại tồi tệ, cô thấy mình già hơn trước. Trong tuyệt vọng, cô vẫn cố gắng cứu vãn mối quan hệ của họ. Có lẽ thế giới tuyệt vời đó vẫn chưa sụp đổ.


Một buổi chiều. Bỗng dưng tiếng chuông cửa reng lên, cô ra mở cửa … Trái tim cô đập mạnh, khi anh ấy đang hiện diện trước mắt cô, trên tay anh cầm một đóa hoa hồng đỏ. Cô bắt đầu nhận được những tín hiệu tuyệt vời của cơn lốc tình yêu…Định mệnh đã chỉ ra một ngày đẹp trời cho họ hội ngộ nhau. Đằng sau một khoảng lặng nhiều lần tình yêu bị che giấu. Họ đã im lặng, im lặng và chờ đợi, im lặng mà không xúc phạm gì nhau. Và cuối cùng họ kết hôn cùng nhau. Họ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ, mọi thứ cho tình yêu, cho cuộc sống mới hoàn hảo hơn. Và giá trị tình yêu tăng lên khi họ vượt qua chướng ngại vật để giành chiến thắng.

Leave a comment