GIÓ MÙA THU
Gió mùa thu thổi những chiếc lá trên cành. Một chiếc lá rơi xuống chân tôi.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc lá rơi, chiếc lá đã rách và khô héo, giống như một người già yếu…
Thỉnh thoảng, tôi có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Bất chợt gợi lên nỗi hoang vắng của quá khứ trong bài thơ, in hình ảnh qúa khứ trong lòng, mảnh Quê Hương ấy, một mảnh sầu…
Những suy nghĩ mờ nhạt đắm chìm trong gió thu, và tôi đã trở về với quá khứ xa xôi, tôi không biết tại sao?
Những tiếng cười vui đùa trên sân trường. Những khuôn mặt thân thương của qúa khứ. Nỗi cô đơn gió thu để lại một nỗi buồn man mác…
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không khỏi cảm thấy những năm tháng thoáng qua rồi cũng sẽ trở thành dĩ vãng.
Quê Hương ngày xưa, mảnh đất hiền hòa ấy nay đã bị gió cuốn đi, thành xa xỉ…
Làm sao tôi có thể quên được Quê Hương, vì tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ và bạn Quê Hương của tôi.
Thời gian lướt qua đầu ngón tay như cát mịn, tôi khẽ nhắm mắt mở van ký ức…
Một con đường nhỏ hiện lên trong tâm trí tôi, một con đường nhỏ chở niềm vui tuổi thơ tôi.
Một con đường nhỏ chở đầy tình yêu thương của cha mẹ, chị em, ông bà và những người thân yêu.
Một con đường nhỏ chứng kiến tôi trưởng thành…
Lá rụng nhớ gió thu, gió thu chờ lá rụng, liệu lá rụng có trở về cội?
