CẠM BẪY TÌNH YÊU
Người vợ đang ngồi chăm chú xem TV thì người chồng đột nhiên nói:
“Hãy ly hôn đi.” Anh ấy dường như đang nói rất nghiêm túc.
Nhưng ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô vợ là:
“Chắc anh ta thua lỗ lớn trên thị trường chứng khoán, hoặc anh ta đang bực bội điều gì đó.”
Tuy nhiên, câu nói thứ hai của anh ấy đã làm người vợ giật mình:
“Anh yêu người khác rồi, anh xin lỗi.”
Lấy lại bình tĩnh, cô hỏi:
“Khi nào?”
Anh ta trả lời:
“Chúng tôi đã yêu nhau gần một năm rồi. Cô rất xinh đẹp và nhiệt tình.”
Có lẽ anh ta nhận thấy rằng mình có lỗi khi khen người yêu trước mặt vợ mình. Nhận ra điều này, anh ta dừng lại.
“Yêu nhiều không?” Vợ hỏi.
Chồng trả lời:
“Yêu rất nhiều.”
Cô vợ không hỏi nữa, hỏi kỹ quá chỉ khiến bản thân tổn thương sâu hơn, thà để lại một chút thể diện cho bản thân. Cô nhớ lại những ngày bên anh ấy, họ rất hạnh phúc. Cô nghĩ rằng bây giờ anh ấy đã có người mới, muốn ly hôn với vợ. Vậy tại sao mình không buông bỏ? Giữ lại làm gì?
Cô thở ra một hơi dài và nói:
“Mọi việc nên làm theo ý của anh.”
Anh ta ngạc nhiên nhìn vợ, nhìn vợ một lúc rồi lại im lặng. Tuy nhiên, anh ta cảm thấy vô cùng có lỗi khi bỏ lại vợ và con.
Trước khi ly hôn, anh ấy rủ vợ đi ăn chung. Sau vài ly rượu, anh ta có nhiều lời hơn, anh nói muốn được vợ chúc phúc cho tình yêu mới của anh. Anh cũng chủ động nói về cô gái ấy, cô gái ấy hoạt bát và với cô gái ấy anh có cảm giác bùng cháy…
Người vợ tức giận và nói:
“Mười năm trước, tôi cũng là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, có sức sống và thu hút anh như vậy. Và rõ ràng mười năm sau tôi đã bị anh gắn mác là tình cũ, phải không? Thuở ấy, tôi là một cô gái ngây thơ, lo cho anh những điều nhỏ nhặt khiến anh hài lòng. Bên cạnh tôi, anh say trong hạnh phúc, ánh mắt dịu dàng… Rồi khi về làm vợ anh, tôi lo lắng, chăm sóc cho gia đình, tính toán kỹ lưỡng. Không tiêu xài phung phí, bỏ qua những cuộc vui cùng bạn bè và hiển nhiên tôi đã trở thành người hầu của anh. Từ nay, tôi không còn là vợ của anh, không còn là người hầu của anh nữa. Ừ! thì ly hôn đi, sướng lắm! ”
Nói xong cô bật khóc, còn anh thì ngơ ngác nhìn cô. Cô luôn tỏ ra bình tĩnh, nhưng một chút rượu đã phản bội trái tim cô. Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, ai mà không quan tâm đến cuộc hôn nhân mà cô ấy đã vun vén suốt nhiều năm?
Cô bất cần và tiếp tục nói:
“Đi thôi, để xem anh có thể tự mãn được bao lâu, anh yêu cô gái ấy rất nhiều và cô ấy cũng rất yêu anh đúng không? Sau khi về chung sống với nhau mấy năm, hãy xem anh như thế nào? Hãy tăng tốc. Tất cả những gì cô gái ấy có thể cho anh bây giờ là những gì tôi đã cho anh mười năm trước, vì vậy hãy tiếp tục và tung tăng! Khi anh đã tung tăng đủ, anh sẽ thấy rằng anh chỉ đang lặp lại con đường chúng ta đã đi.”
“Em say à?” Anh ta lo lắng nhìn cô.
Cơn tức giận vẫn chưa nguôi, cô nói tiếp:
“Em chưa bao giờ ngây thơ sao? Em chưa bao giờ trẻ trung xinh đẹp sao?“
Bất chợt anh nắm chặt tay cô, dòng điện ấm áp chảy qua tim anh. Nắm tay người vợ thì có những thăng trầm, như chạm vào cánh tay của anh.
Rốt cuộc thì vợ anh ấy là cánh tay trái của anh và bản thân anh lả cánh tay phải của anh ấy. Khi anh ấy cắt bỏ đi cánh tay trái, không phải bản thân anh ấy rất đau sao?
Anh nói:
“Anh nhất quyết không ly hôn.”
Cô hỏi:
“Tại sao?”
Anh trả lời:
“Lúc không say thì tỉnh, lúc không say thì đánh thức con người. Quả thật, tổ ấm này khó tìm. Ai đó khó có thể thay thế vị trí trong trái tim con cái của chúng ta. Chúng ta làm việc vất vả là để xây dựng tổ ấm một gia đình hạnh phúc. Suýt chút nữa anh tự tay hủy hoại hạnh phúc gia đình. Vợ à, anh xin lỗi! Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, anh chỉ có một người vợ đáng yêu nhất đó là em.”
