TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NĂM THÁNG LẶNG LẼ MỈM CƯỜI

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Chúng ta sẽ không dừng lại và nhìn lại bất cứ ai, khoảng thời gian chúng ta làm tốt những năm tháng tươi đẹp nhất cũng ngày càng xa dần, lâu dần trở thành một loại ký ức…

Nhìn lại, chợt nhớ những điều ai đã từng đi qua đã làm cho chúng ta thức tỉnh ý nghĩa của cuộc sống, sự nâng niu và hiểu biết trong bàn tay của sự nắm bắt vi mô.

Khi nhắc đến thời gian, nó luôn gắn liền với những gì tốt đẹp nhất, đẹp đẽ nhất. Ngoài cửa sổ, làn gió chậm rãi, phồn hoa nở rộ, ánh mặt trời chiếu rọi, trước mắt là cây cối tươi tốt, bất giác say lòng người.

Có những lúc thịnh vượng và lúc suy tàn trong cuộc sống, chúng đều là quà tặng của cuộc sống ban tặng cho chúng ta, chỉ sau khi trải qua quá trình trưởng thành, chúng ta mới trở nên hoàn thiện hơn.

Những con người và sự vật xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta mà chúng ta nhớ, dần dần bị mờ đi, và cuối cùng trở thành những mảnh ký ức. Sau khi trải qua mất mát, chúng ta sẽ trân trọng sự sở hữu hơn, theo thời gian, hoa nở rồi tàn…

Nếu cuộc sống là một bài hát, thì kinh nghiệm là từng câu chữ và đó chỉ là một vài câu ngắn gọn. Tôi thích những giọt sương lăn trong buổi sáng, và đêm đầy sao trên bầu trời. Tôi thích ngồi trước cửa sổ trong ánh nắng nhàn nhạt, dùng những từ ngữ để ghi lại những chuyển động của cuộc sống và những hạnh phúc trong bình dị. Khoảng thời gian yên tĩnh như vậy, không xô bồ, không sang trọng, giản dị và đầy nắng ấm.

Leave a comment