NGƯỜI TÌNH CỦA SẾP
Cô đã từng yêu một chàng đẹp trai cùng lớp. Họ có một tình yêu rất đẹp trong mắt bạn bè.
Cho đến khi tốt nghiệp đại học, cô làm việc trong một công ty lớn. Sau một thời gian ngắn, cô đã trở thành bồ nhí cưng của sếp.
Cô sống trong căn biệt thự do sếp mua cho cô ấy, rất xa hoa, rất sang trọng và đó chính là cuộc sống mà cô mong muốn.
Gần đây, cảm giác thèm ăn của cô tăng đột biến. Cô cảm thấy đói sau khi ăn, thích ăn đồ chua, suốt ngày không thích vận động. Cô chợt nhận ra điều gì đó và chạy ra hiệu thuốc mua que thử. Chắc chắn, cô ấy đã có thai.
Đợi sếp đến, cô vội báo tin vui cho ông chủ. Nhưng ông ấy không vui chút nào, ông cau mày đẩy cô ra và nói:
-Cút đi! Tại sao lại để có thai?
Ông ta ném cho cô một tấm thẻ. Cô ấy cầm tấm thẻ mà nước mắt như mưa.
Vâng! Cô chỉ là tình nhân của ông chủ, vợ ông chủ đã có con và con của họ đã thành đạt. Làm sao ông chủ có thể đón nhận đứa con của cô ấy được?
Cô nhận lấy tấm thẻ và ngoan ngoãn gật đầu. Sếp cười phá lên. Ông lại ngồi cạnh cô, ông ôm cô vào lòng và gọi “cưng” với tình yêu thương vô bờ bến. Nhưng cô không thể hòa vào đam mê được, trái tim của cô đau nhói.
Sau khi ông chủ hài lòng, ông ta rời đi, ông ta không thể ở lại đây với cô.
Ngày hôm sau, cô chậm rãi đến bệnh viện. Khi đi ngang qua một quán phở, cô bước vào.
Không thể ngờ, chủ quán lại là một người phụ nữ mang thai.
Người phụ nữ cười và hỏi cô:
-Bạn muốn dùng phở gì?
-Cho em một tô phở bò tái. Cô nói.
Người phụ nữ mang thai mang tô phở ra cho cô. Cô vội vàng cầm lấy và hỏi người phụ nữ:
-Sao chị không thuê người, chị vừa làm việc vừa mang thai vất vả quá?
Người phụ nữ cười và nói:
Không! Chị không vất vả đâu, chị chỉ bưng phở hay gì đó thôi, không cần làm việc nặng, chồng chị làm mà!
Vừa nói, người phụ nữ mang thai vào bếp lôi ra một người đàn ông có vẻ thật thà, chỉ tay và nói:
-Đây là chồng chị, anh ấy đã làm hết mọi việc.
Cô mỉm cười và nói một cách ghen tị:
-Chị thật hạnh phúc.
Chồng của người phụ nữ chỉ nhếch mép. Người phụ nữ cũng cười, và đưa tay ra nắm lấy tay chồng một cách tự nhiên.
Đôi mắt của cô đỏ hoe, cô cảm thấy vô cùng đau buồn khi chạm tay vào đứa trẻ mà cô sắp mất. Cô cảm thấy cổ họng mình thắt lại và ăn phở không ngon. Mặc dù ăn chậm, nhưng cô vẫn ăn xong.
Cô đến bệnh viện, lúc trở về không đón taxi mà đi từng bước một, kéo theo thân thể đau nhức, bởi vì trái tim cô đau hơn thân thể.
Khi đi ngang qua quán phở, cô nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa, vòng tay ôm bà bầu vừa nói vừa cười. Khiến cô rơi nước mắt.
Trong căn biệt thự rộng rãi và sang trọng đó, cô cảm thấy như chim chui vào lồng vàng, tuy sang trọng nhưng cô đơn và lạnh lùng.
Cô suy nghĩ: “Mình hãy nhìn thế giới bằng trái tim trong sáng, sống cuộc đời với trái tim vui tươi, nảy sinh tình cảm với trái tim bình thường và xóa bỏ sự ham muốn vật chất.”
Đêm đó, cô không thể ngủ được, cho đến rạng sáng.
Sáng sớm hôm sau, cô đặt tấm thẻ và chìa khóa căn biệt thự lên giường. Cô rời đi không ngoảnh lại, cô muốn buông bỏ cuộc sống giàu sang không thuộc về mình. Và có lẽ cô sẽ tìm được hạnh phúc đích thực trong tương lai.
