TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHÀ LÀ GÌ?

Ngôi nhà là tổ ấm do vợ chồng chung tay dệt nên những ước mơ, tổ ấm buồn vui lẫn lộn.

Nhà không phải là một khái niệm đơn giản. Nhà là tế bào nhỏ nhất của xã hội, là thế giới của hai con người nương tựa vào nhau qua cơn mưa gió…

Một ông chủ giàu có đang say xỉn bên ngoài biệt thự của anh ta. Nhân viên bảo vệ của anh ta đã đỡ anh ta dậy và nói:

“Thưa ông, để tôi giúp ông về nhà!”

Ông chủ lắc lư cái đầu và nói:

“Nhà? Tôi có nhà không?”

Người bảo vệ khó hiểu chỉ vào căn biệt thự cách đó không xa:

“Đó không phải là nhà của ông sao?”

Ông chủ ngắt lời và đáp:

“Chà, đó không phải là nhà của tôi, đó chỉ là một cái lồng chim. Đó không phải là nơi thiên đường của tôi.”  

Chim ngoài lồng muốn ở, chim trong lồng muốn bay ra ngoài.

Nhà là nơi nói về tình yêu, là nơi có tổ ấm. Nếu không có tình yêu, nhà là một cái vỏ rỗng đẹp đẽ.

Là một tiến sĩ công nghệ sinh học, một đại gia giàu có. Nhưng thực tế anh ta không xứng đáng với thuật ngữ: “Đàn ông là trụ cột của gia đình.”

Anh ta là một kẻ phản bội vợ, một người cha đánh mất lòng tin của con cái.

Thường thì khi đàn ông ở độ tuổi U60, quan điểm của họ là coi trọng nhân cách hơn bất cứ thứ gì khác. Người lớn tuổi họ coi trọng nhiều nhất về nhân cách, đó là sự khôn ngoan của tuổi tác.

Nhưng đối với người đàn ông này thì khác, ở tuổi U60, nhưng khách sạn, sân golf và bồ nhí là thiên đường của anh ta…

Hãy cứ tưởng tượng, khi anh ta về nhà, trong không gian đó, chiến tranh lạnh với vợ.

Cùng một chiếc giường và những giấc mơ khác nhau, và diện mạo khác nhau, thì “nhà” sẽ không phải là nhà, không phài là nơi mơ ước của anh ta.

Người yêu bé nhỏ của anh ta là một cô gái trẻ 25 tuổi, nỗi tiếng là một cô gái ngoan hiền, ngây thơ. Với cái lớp vỏ bọc ngây thơ đó, cô đã âm thầm làm người tình bé nhỏ của đai gia U60, để được siêu xe, nhà sang, đồ hiệu. Cho đến khi hình ảnh của hai người được tung trên mạng, đã khiến nhiều người ngã ngửa.

Trong khoảng thời gian này, hai đứa con của anh ta tỏ ra chán chường, không muốn đến trường vì bạn bè xì xầm.

Bạn biết đấy! trẻ em cần được hạnh phúc để thúc đẩy đứa trẻ thành công trong tương lai. Vì thế là cha mẹ, chúng ta luôn cố gắng hết sức vì hạnh phúc của con cái.

Đứng trên sân thượng, nhìn thấy chồng đang xay xỉn bên kia đường. Người vợ buông tiếng thở dài. Đêm nay, trăng thở dài yêu thương, mộng say theo gió thoảng …

Người vợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Một vài ngôi sao tô điểm thêm vẻ đẹp của màn đêm. Cô nhìn chằm chằm với ánh mắt trìu mến. Nếu gió biết, đó là suy nghĩ sâu sắc nhất của cô trong đêm vắng.

Gió nhẹ, trăng tròn, lòng mềm, khiến cô nhớ về quá khứ. Một quá khứ dịu dàng, lãng mạn… Họ cùng nắm tay nhau đi dạo quanh trên những con đường thơ mộng. Quá khứ là quá khứ, nhưng nó vẫn còn đó ngày hôm nay, phải không? Cô và anh đều có tương lai tốt đẹp. Và hai đứa con xinh xắn là báu vật quý giá nhất trên đời này.

Thôi thì hãy ném đi mọi ưu phiền, mọi nỗi buồn để gió thổi bay đi.

Trăng yêu thì nồng, nhưng tình thì đắng. Tình trăng non bền chặt mà kiếp ân tình sao qúa đắng cay.

Đang suy nghĩ thì một tiếng động đã làm cô giật mình và quay lại. Anh ấy đã về nhà và bước ra sân thượng. Người vợ thờ ơ liếc nhìn về phía chồng, rồi nhẹ nhàng quay người bước vào bên trong.

Bỗng nhiên, anh ta có cảm giác như có một vết xước sâu trong tim và nỗi đau kinh hoàng. Và chắc hẳn trong trái tim của cô ấy cũng có nhiều nỗi đau sâu thẳm và nhiều vết sẹo.

Anh ta bước vào phòng ngủ và nhìn chằm chằm vào người vợ. Cô ấy nói lớn tiếng:

“Tôi yêu cầu anh bước ra ngoài và giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Tuy nhiên, không có âm thanh nào thốt ra từ anh, anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh vợ.

Người vợ bật khóc, từng giọt lệ rơi ràn rụa trên đôi má, như thể trái tim cô ấy rơi vào một tầng sâu băng giá.

Cô sẽ quên anh ta vĩnh viễn, trái tim của cô ấy thật sự là như vậy. Và chính trái tim của cô đã vỡ thành từng mảnh.

Bất chợt, anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của cô, hôn nhẹ nhàng rồi lẩm bẩm:

“Anh xin lỗi em, anh thật sự đã sai, mong em tha thứ. Hãy cho anh ở lại cùng em và con của chúng ta. Anh thề là anh sẽ không bao giờ rời xa em, anh muốn ở bên em mãi mãi.”

Cô nghẹn ngào, trái tim của cô trong phút chốc cũng hiểu được rằng: Yêu nhau một đời, cãi nhau một đời, nhẫn nhịn một đời. Đó là trái tim dịu dàng của người vợ hiền.

Hãy để cho số mệnh và duyên phận sẽ không chia lìa. Nếu cô ấy là hoa, anh ta xin làm lá xanh, hoa nở và lá rơi, hoa lá tàn, nhưng họ có thể ở bên nhau mãi mãi.


Leave a comment