TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẸ ƠI! MẸ Ở ĐÂU?

Tuổi thơ là một cuốn sách, và cuốn sách chứa đựng những kỷ niệm đẹp đẽ.

Tuổi thơ là một viên kẹo, và vị ngọt cuộc đời của chúng ta nằm trong đó.

Tuổi thơ là một chiếc máy ảnh, và chiếc máy ảnh có những khoảnh khắc hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng hạnh phúc tuyệt vời này sẽ không xảy ra nếu chúng ta không có mẹ bên cạnh…

Cô gái 14 tuổi bước đi từng bước, gió hoang vu ngược lại cô. Thời tiết tháng tư bắt đầu ấm áp hơn, nhưng sương mù buổi sáng sớm khiến cô lạnh lẽo, từ từ phủ lên mọi thứ…

Mẹ ơi! Mẹ ở đâu?

Toàn thân cô co rúm người run rẩy và đôi mắt ươn ướt nhìn lên bầu trời.

Cô chỉ đứng đó, con phố hoàn toàn vắng vẻ, thành phố ma sẽ diễn tả nơi đó.

Tiếng oán than của gió, cô đã nhìn thấy những xác người chết nằm trước mặt cô, nhưng cô vẫn chưa tìm thấy được mẹ của mình nằm ở đâu?

Cô không muốn chấp nhận những gì đã xảy ra với gia đình cô, với thành phố Bucha thân yêu đã bị phá hủy. Bao nhiêu người dân vô tội đã gục ngã tại nơi đây.

Cô tiếp tục bước. “Mẹ ơi! Mẹ đang nằm ở đâu?”

“Chúa ơi! Tại sao chúa không quan tâm đến người dân Ukraine?”

Cô khóc và chỉ biết khóc …

Cô đã sẵn sàng bước qua lửa đạn, cô dũng cảm để đi tìm mẹ. Bây giờ hơn lúc nào hết, cô muốn làm điều gì đó đối với kẻ thù xâm lược.

Nhưng, những ngón tay mỏng manh của cô bé sẽ làm được những gì? Hay có thể chỉ là sự vở vụn?

Cô dừng lại, những giọt nước mắt lạnh như băng đang tuyệt vọng chảy dài trên má. Vị mặn lúc này đang dần phủ lên đôi môi khiến cô bé rùng mình.

Bỗng nhiên, một tiếng hét đau đớn truyền đến tai cô, một tiếng hét khác gào thét trong tâm trí cô. Cô chạy về phía đó mà không cần suy nghĩ thêm.

Cú sốc đã đặt sâu trong cô, khi cô nhìn thấy bọn lính Nga cưỡng hiếp một phụ nữ và đã cứa cổ cô ta. Họ thật tàn ác, họ bước qua thân thể của người phụ nữ đó và bỏ đi.

Cô gái rụt rè tiến đến gần và ngửi thấy mùi máu tươi chảy. Ngay lúc đó, khoảng vài chục người dân kéo đến và họ xác nhận người phụ nữ đó đã tắt thở.

Cô gái đông cứng trong khoảnh khắc, khi nhìn thấy những vết cắt và máu trên cơ thể người phụ nữ này đang nằm chết trong đau đớn.

Qúa khủng khiếp! Qúa tàn nhẫn! Những bà cụ đứng xung quanh bật khóc nghẹn ngào.

Sau đó, cô theo đoàn người khiêng xác người phụ nữ này đến một nơi, và ở nơi đó cô đã tìm thấy xác của mẹ mình.

Cứ ngỡ như là một giấc mơ, nhưng đó là sự thật. Sự tàn phá của chiến tranh và nỗi sợ hãi bao trùm của tuổi thơ.

Cô bé qùy xuống bên xác của người mẹ mà khóc nức nở:

“Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm, con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ có biết không? Mẹ ơi!”

Leave a comment