MỞ CỬA TRÁI TIM
Một bức tường giữa hai nhà hàng xóm có một cánh cửa để đi qua lại với nhau. Nhưng cánh cửa này đã không được mở ra kể từ khi có sự cố. Đơn giản là nó đã trở thành sự tẻ lạnh giữa hai gia đình. Và cánh cửa này đã bị đóng chặt kể từ đó…
Một hôm, cô bé gái 14 tuổi rủ bạn học về nhà ông bà ngoại để chơi cầu lông. Hai cô gái đang chơi cầu lông ở sân vườn của nhà bà ngoại. Đang mãi chơi thì quả cầu lông bay qua tường cao rơi xuống sân nhà hàng xóm. Đây là quả bóng cuối cùng, hai cô bạn sẽ chơi gì nếu không có nó? Cả hai ngồi xuống với vẻ mặt buồn bã.
Cô gái nói với bạn học:
-Mình có nên qua nhà hàng xóm để nhặt bóng lên không? Đã từ lâu ông bà ngoại không giao thiệp với hàng xóm. Bây giờ đi qua xin bóng không biết họ sẽ nghĩ gì về mình? Thật ra, mình cũng ít đến nhà ngoại, cũng không gặp hàng xóm láng giềng, mình chỉ nghe bà ngoại kể rằng giữa hai gia đình có cãi nhau khá ác liệt. Từ đó bà ngoại không cho mình chơi với lũ trẻ hàng xóm, sợ lại cãi nhau thêm lần nữa.
Bạn học:
-Bây giờ chúng ta phải tìm ra một biện pháp đối phó tốt? Có thể những người hàng xóm này kiêu ngạo và vô lý. Có lẽ họ thường bắt nạt mọi người! Nếu không, tại sao họ cãi nhau với hàng xóm dữ dội như vậy?
Hai cô gái nhất thời không nghĩ ra được gì nên chỉ có thể ngồi thất thần và thỉnh thoảng nhìn lên trời xanh mây trắng.
Trong thời gian này, thỉnh thoảng cô gái vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường cao thẳng đứng, cánh cửa rêu phong và rỉ sét từ lúc nào.
Bất chợt cô gái nảy ra một ý nghĩ: “ Tôi muốn đến đó, tôi muốn mở cánh cửa này, và nhìn thấy một khung cảnh khác của nhà hàng xóm!”
Cô gái kiên quyết đứng dậy và đi về phía cánh cửa rỉ sét phủ đầy rêu.
Cót két, cót két, cánh cửa sắt được mở ra, một tia nắng ấm từ cửa chiếu vào người cô bé, thật ấm áp.
Một cậu bé trạc tuổi cô gái bước ra khỏi cửa.
Cô gái ân cần hỏi:
“Lúc nãy chúng tôi vô tình đánh cầu lông vào sân nhà bạn, bạn có thể nhặt lại cho chúng tôi được không?”
Cậu bé mỉm cười và nhặt qủa cầu lông đưa cho cô gái.
Cậu bé nói:
“Chắc là bạn đánh cầu lông hay lắm, quả cầu lông được nâng cao và cú đập mạnh mẽ mới có thể rơi vào sân nhà tôi được chứ?”
Cô gái cười thẹn thùng và cảm ơn người hàng xóm.
Cô gái nói với bạn học:
“Có vẻ như những người hàng xóm không tệ như tôi nghĩ!”
Kể từ đó, cánh cửa rêu phong và rỉ sét này, không, chính là cánh cửa vàng son và ấm áp này, sẽ không bao giờ đóng lại …
