NGÀY SINH NHẬT TRONG CHIẾN TRANH
Họ ngồi ở nhà trong phòng khách vào một ngày của tháng hai 2022. Trời bắt đầu tối sớm hơn thường lệ. Và trời lạnh hơn vào ban ngày.
Người cha đã đóng tất cả các cửa sổ, người mẹ ngồi trên ghế nhưng không đốt lò sưởi. Họ có hai đứa con, cậu con trai 6 tuổi và cô bé gái 2 tuổi đang ngồi co ro trên sofa trong phòng khách.
Con trai hỏi mẹ:
-Mẹ ơi! Trời lạnh lắm, sao mẹ không đốt lò sưởi?
Mẹ cố gắng giải thích rằng trời chưa đủ lạnh. Nhưng con trai không hiểu gì cả, con chưa bao giờ thấy lạnh như bây giờ.
Có điều gì đó không ổn, nhưng không ai có thể thực sự cho cậu bé biết điều gì.
Ngoài trời tuyết đang rơi. Trên mặt đất bên ngoài là một lớp tuyết mỏng, phủ lên mặt đất mòn. Có lẽ mặt đất đã thấm mệt mỏi, vì nó đã chịu sự giẫm đạp. Tuy nhiên, vẫn có thể nhìn thấy những cọng cỏ xanh nhỏ xíu đang vươn mình trong đám tuyết trắng.
Đột nhiên cha và mẹ đứng lên. Mẹ ẳm con gái và ném quần áo vào con trai. Mẹ nói:
-Con phải mặc quần áo ấm vào, nhanh lên.
Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn ở bên ngoài. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Người mẹ mang theo thức ăn và bế con gái. Người cha cõng đứa con trai và mang theo những gì có thể.
Cha hét lên:
-Chúng ta phải chạy ra ngoài ngay bây giờ!
-Nhưng cha ơi! Hôm nay là ngày sinh nhật của con mà. Cậu bé nói trong nước mắt.
Cha quay từ từ nhìn mẹ. Một giọt nước mắt nhỏ chảy dài trên má của người mẹ.
Trong đôi mắt của người cha rất thương con trai của mình. Cha đặt con trai xuống và ngồi xổm nhìn con. Cha nắm lấy tay con trai thật chặt và nói:
-Tất nhiên, tất nhiên rồi, cha xin lỗi. Chúc mừng sinh nhật con trai.
Mẹ bước đến và xoa nhẹ vào đầu con trai:
-Chúc mừng sinh nhật con trai. Người mẹ nói trong khi đứa con gái đang ngủ trên tay mẹ.
Họ chạy ra ngoài. Mẹ ẳm con gái, cha cõng con trai trên lưng, họ mang theo một ít thức ăn và vài thứ cần thiết.
Cha ơi! Tại sao chúng ta chạy? Có chuyện gì vậy cha? Cậu bé hỏi, nhưng không nhận được một câu trả lời nào từ cha.
Cậu bé có cảm giác tồi tệ rằng một điều gì đó đáng sợ đã xảy ra, và nó sẽ trở nên tồi tệ hơn. Cậu bé khóc và khóc.
Em gái nhìn thấy anh trai đang khóc, cô bé cũng oà khóc theo anh của mình.
Điều gì thực sự đã xảy ra? Họ chạy qua một khu rừng. Qua mọi cỏ cây, qua những con suối. Lúc này họ đã xa thành phố, nhưng họ vẫn nghe thấy tiếng nổ yếu ớt từ thành phố.
-Thôi nào, sắp đến rồi. Con có thể đi bộ được rồi nhé. Người cha nói và đặt con trai xuống, rồi quay sang ẳm đứa con gái cho vợ của mình.
Người mẹ nắm tay con trai và nói:
-Cố gắng lên con nhé.
Họ tiếp tục bước đi trong im lặng trên bãi lầy. Đôi bàn chân lạnh buốt, nó lạnh hơn bao giờ hết.
Cậu bé sợ hãi, lạnh, ướt và mệt mỏi. Người mẹ đã thấm mệt. Mẹ ngồi xuống một tảng đá và phải cho con gái uống sữa.
Người mẹ rất đẹp. Cô ấy có mái tóc dài, xõa qua bờ vai hơi rộng. Cô ấy hầu như luôn mỉm cười. Nhưng bây giờ cô ấy rất buồn.
Người cha là một người đàn ông cao to, khỏe mạnh và đẹp trai.
Trên thực tế, anh ấy chưa bao giờ đến quán bar. Anh ấy thực sự là một người đàn ông tốt. Anh ấy mặc một bộ đồng phục màu xanh ô liu trông rất đẹp và mạnh mẽ. Anh lấy ra một ít thức ăn và nước uống cho con trai.
Sau đó họ tiếp tục đi một quãng đường dài, họ đã đến nơi. Đó là nơi một bức tường đá. Có một đống lửa lớn ở đó và nhiều người đang ngồi xung quanh. Họ ngồi đợi xe đến để đưa họ chạy trốn khỏi đất nước.
Tối hôm đó, người cha lấy ra một túi nhựa có đựng một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ.
-Tặng sinh nhật con trai. Người cha nói.
Cậu bé:
-Ồ! Đẹp lắm cha ơi, con cảm ơn cha.
Người mẹ định mở lời thì đột nhiên mọi người bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Tất cả những người có mặt ở đó, trẻ em và người lớn.
Vào thời điểm buổi tối đến, cậu bé đã làm quen được nhiều bạn.
Có những trẻ em, con trai và con gái cùng lứa tuổi với cậu bé.
Không ai trong các bé biết điều gì đang thực sự xảy ra.
Cho đến khi họ được đưa lên xe, những người cha, những người anh trai lớn không được theo cùng. Họ phải ở lại đất nước Ukraine để chiến đấu. Tiếng khóc đưa tiễn của người đi và người ở lại, nghe xót xa qúa. Tiếng khóc của trẻ thơ và tiếng gọi cha ơi! Như xé nát cả ruột gan.
Khi bình minh đến, họ đã ở bên kia biên giới. Họ phải chạy trốn khỏi đất mẹ bị bom đạn.
Hiện tại họ đã an toàn. Nhưng họ rất lo lắng cho người thân còn ở lại.
Lo lắng cho người chồng, người con đang chiến đấu. Và họ cũng không biết khi nào sẽ trở lại quê hương.
