KÍCH THƯỚC TRÁI TIM CỦA MỘT CẬU BÉ
Của cải, danh vọng, quyền lực, mọi thứ đều không đáng kể so với kích thước của trái tim …
Na Uy, bầu trời lạnh giá, tháng 12 nhộn nhịp chuẩn bị đón Giáng Sinh. Mọi người đang hối hả đi qua các cửa hàng để mua sắm.
Có một ông lão ăn xin, vô gia cư đang thu mình bên vỉa hè phía trước của một trung tâm thương mại. Người đàn ông nắm chặt một chiếc ly nhựa và thỉnh thoảng lại có một đồng tiền cắc rơi vào đó, mà người qua đường vội vàng ném cho ông ấy.
Khuôn mặt ông đang nhăn lại, dấu vết của một cuộc sống đầy nỗi đau buồn. Quần áo, tóc, da đều bẩn.
Ông ấy đã từng là ai? Dường như đã không còn quan trọng. Lần cuối cùng ai đó gọi tên ông là khi nào? Ông không còn nhớ nữa.
Cuộc sống đối với ông thật tồi tệ, đã có lúc ông muốn tự tử, khi mà cuộc sống của ông đã từng vỡ vụn ra đi.
Đến một lúc nào đó, cùng với căn hộ của ông, bạn bè và gia đình của ông, tên tuổi và phẩm giá của ông cũng biến mất …
Bây giờ ông đã là một ông lão già nua, luôn ngồi ăn xin. Ông cẩn thận thổi vào tay mình để sưởi ấm một chút.
Sau đó, ông nhận thấy một đứa trẻ nhỏ đang đứng cách ông vài mét và nhìn chằm chằm vào ông. Không ai nhìn ông ấy một cách tỉnh táo trong một thời gian dài như vậy.
Lúc này, ông cảm thấy ngại ngùng về cảnh tượng mà ông ấy phải chào đón. Đó là một cậu bé người Na Uy gốc Việt. Cậu bé nói nhỏ vảo tai của người mẹ điều gì đó.
Sau một lúc, hai mẹ con nắm tay nhau bước đến gần ông lão. Người mẹ nhẹ nhàng hỏi ông lão:
– Chào ông, hôm nay ông có thể chọn những thứ mà ông thích.
Cậu bé đứng bên cạnh mẹ cũng gật đầu. Ông lão trầm ngâm nhìn đứa trẻ. Ông ấy có mong muốn gì không? Vào buổi tối, một nơi ấm để ngủ, đủ tiền để không bị đói. Ông không dám nghĩ đến những điều lớn lao hơn. Đứa trẻ nhìn ông lão và chờ đợi. Không kiềm lại được, ông lão lẩm bẩm:
“Một ly cà phê nóng và một nơi ấm áp để ngủ. Tôi không cần gì thêm nữa.”
Đứa trẻ mỉm cười với ông lão và ném một đồng tiền cắc vào trong cái ly nhựa. Sau đó, cậu bé theo mẹ vào cửa hàng bách hóa.
Ông lão nhìn theo đứa trẻ rất lâu. Có lẽ đã một tiếng đồng hồ trôi qua mà ông lão vẫn đang nghĩ đến đứa trẻ. Chợt ai đó vỗ nhẹ vào vai ông. Đứa trẻ đã trở lại ở đó, xách đầy túi mua sắm.
Ông lão lẫm bẫm:
“Cảm ơn, cảm ơn.” Ông ấy lặp lại và mỉm cười hạnh phúc.
“Chúc ông thật nhiều niềm vui với những thứ của mình. Đây là những thức ăn, đồ dùng và một túi ngủ.” Cậu bé nói với ông lão.
Ông lão gật đầu và mỉm cười với đứa trẻ. Cậu bé tươi cười và tiếp tục nói:
“Ông có biết mẹ cháu luôn dặn cháu điều gì trước khi cháu đi ngủ vào buổi tối không?”
Ông lão ngạc nhiên hỏi:
“Điều gì?“
Cậu bé trả lời:
“Chúc ngủ ngon. Mẹ cháu nói như vậy, mẹ cũng nói rằng hãy cố gắng làm cho thế giới tốt đẹp hơn mỗi ngày. Một chút dành cho ai đó.”
Ông lão cảm động và hỏi:
“Xin lỗi, tôi có thể biết tên của cháu được không?”
Cậu bé gật đầu và đáp:
“Dạ, tên của cháu là Oscar.”
Ông lão nói:
“Cảm ơn cậu bé Oscar.”
Người mẹ của cậu bé cúi xuống bên ông và ấn vào tay ông một tờ tiền giấy. Cô nói:
“Ông hãy bảo trọng, chúc Giáng Sinh vui vẻ.”
Đôi mắt thoáng buồn , ông lão nhìn theo hai mẹ con, người phụ nữ và đứa trẻ bước đi vào giữa trong đám đông.
Khi ông lão nằm trong chiếc túi ngủ mới vào buổi tối hôm đó. Một nụ cười nở trên khuôn mặt của ông ấy, ông hạnh phúc và có những giọt nước mắt chảy dài trên đôi má.

OSCAR NGUYEN