TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU HOÀN HẢO

Anh và cô ấy dường như sinh ra là để dành cho nhau. Họ đã cùng nhau tìm hiểu trong một thời gian dài.
Anh là một chàng trai mạnh mẽ và tuấn tú. Cô là một cô gái xinh đẹp và trong sáng như đóa hoa đầu cành xuân.

Vào một ngày, anh cầm một bó hoa hồng lớn và nói một cách trìu mến với cô:
“Anh yêu em, lấy anh nhé?” Sau đó, vì sợ mình có thể bị từ chối, anh thận trọng nói thêm:
“Em không cần phải vội trả lời, cứ từ từ suy nghĩ, anh sẽ đợi và sẽ đợi.”

Hạnh phúc lướt qua đôi mắt của cô gái. Cô cười tinh nghịch và đáp:

“Em yêu anh, em không cần một giây chần chừ!”

Sau đó, họ bước lên thảm đỏ hôn nhân. Khi đó anh 28 tuổi và cô ấy 26 tuổi.

Những ngày sau hôn nhân, Họ sống bên nhau thật hạnh phúc.
Anh coi cô như một báu vật, anh quan tâm chăm sóc cho cô.
Còn cô, với sự dịu dàng cô lo cho anh những bữa cơm ngon canh ngọt cho người mình yêu thương.

Tuy nhiên, tai họa ập đến, cô đã được chẩn đoán mắc bệnh xơ nang.
Đây là một căn bệnh di truyền có thể ảnh hưởng đến nhiều cơ quan của cơ thể, trong đó phổi và hệ tiêu hóa bị ảnh hưởng nhiều nhất.

Thống kê cho thấy rất ít bệnh nhân như vậy có thể sống quá 40 tuổi.

Cô đã được đưa vào bệnh viện để điều trị, và tình trạng của cô tiếp tục xấu đi.

Anh lo lắng, nhưng anh bất lực. Cho đến khi anh biết được ghép tạng là cách duy nhất để cô được chữa khỏi.
Anh lập tức bày tỏ nguyện vọng của mình với bác sĩ để hiến thùy phổi cho vợ của mình. 

May mắn thay, ca mổ khá thành công, cả hai đều bình phục và xuất viện để tiếp tục cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc.

Nhưng thật không may, sau khoảng thời gian 13 năm, sức khỏe của cô lại giảm sút, bị ảnh hưởng bởi bệnh xơ nang, có xuất hiện các triệu chứng của bệnh suy thận.


Lần này, bác sĩ tuyên bố rõ ràng rằng cách duy nhất để cứu chữa cho cô ấy là cấy ghép nội tạng.
Vì vậy, một lần nữa anh quyết định không chút do dự: Hãy hiến một quả thận của mình cho vợ.

Vào một ngày mùa đông lạnh giá. Họ lại cùng nhau bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
May mắn thay, ca cấy ghép diễn ra khá thành công và mọi thứ diễn ra tốt đẹp.

Tình yêu của họ đã tạo nên điều kỳ diệu. Dưới ánh nến lung linh trong một buổi tối lãng mạn. Cô hỏi anh:
“Sao anh ngốc thế, dám hy sinh mạng sống của anh đến hai lần vì em, lỡ trong ca mổ không may mắn thì sao?”

Anh nắm lấy tay cô và nói đầy trìu mến:”Trước khi phẫu thuật, anh đã nghĩ đến điều đó. Nếu kết quả tồi tệ nhất là chúng ta sẽ rời bỏ thế giới này cùng nhau. Anh không thể nhìn em ra đi một mình, như khi anh cầu hôn em hồi đó. Em đã nói vì yêu anh nên em đồng ý “không cần chần chừ một giây”. Giờ đây, anh sẵn sàng cho đi tất cả, vì suy nghĩ của em hoàn toàn giống anh … “



Leave a comment