ĐỜI NGƯỜI NHƯ HOA NỞ RỒI TÀN PHAI
Đời người như hoa bốn mùa. Hoa lặng lẽ nở, hoa lặng lẽ rơi.
Hoa nở rồi tàn, vạn vật trên đời đều thăng trầm, thăng trầm.
Sự sống là một khái niệm trừu tượng, là một trạng thái của sự trao đổi chất, một quá trình lớn lên, trưởng thành và già đi với những yêu cầu sinh tồn.
Cuộc sống như chiếc lá xanh, xanh ngắt, vàng úa, thịnh vượng rồi héo tàn. Giữa màu vàng và xanh, nó được viết về quá khứ, và giữa sự khô cằn và hưng thịnh, nó là quá khứ.
Quá khứ dù là niềm vui hay nỗi buồn đều là dấu ấn cho sự tiến bộ của chúng ta. Một cuộc sống xứng đáng với người khác, xứng đáng với chính mình, mới là cuộc sống tốt đẹp nhất.
Trên đường đời có nhiều người kề vai, nhiều người nói lời chia tay, nhiều người có thể đi cùng bạn một thời gian, cũng ít người đi cùng bạn đến hết cuộc đời.
Cuộc sống không chỉ là thử thách, mà còn là trải nghiệm. Cảnh ven đường chỉ là cảnh, mặc dù đẹp. Hành trình của cuộc đời vốn là cô đơn và hoang vắng. Những gì đến là cảnh, và những gì đi là kỷ niệm. Nên để lòng bình thản vô ngại, ngồi ngắm mây bay, nhìn núi sông nặng trĩu, hãy mỉm cười để thấy những thăng trầm của thế gian.
Bạn biết đấy! Những bông hoa không nói nên lời, và đẹp lung linh sắc màu; những bông hoa không nói nên lời, và hương thơm lưu luyến. Cuộc đời giống như đóa hoa lặng lẽ nở rồi tàn, nở rồi tàn. Theo năm tháng mọi thứ sẽ già đi, trở về cát bụi, trở về với đất.
Cuộc sống là một quá trình nở hoa và tàn phai.
Trên đường đời, đi rồi dừng lại là một loại nhàn hạ, vừa đi vừa ngắm nhìn là một loại tao nhã, vừa đi vừa quên là một loại cởi mở tâm hồn. Tất cả những đóng góp đều là một dạng kết tủa, chúng sẽ âm thầm mở đường cho chúng ta. Và tất cả chúng ta đều được yêu thương dịu dàng bởi thế giới này.
Hoa nở rồi tàn trong một đời người. Niềm vui và nỗi buồn đều theo vòng tuần hoàn của cuộc sống, được và mất của cuộc đời đều là sự nở hoa và tàn phai. Dù cuộc đời có đáng tự hào hay không, dù số phận thăng trầm như thế nào thì chúng ta cũng phải sống thật tốt và cư xử tốt.
Thời gian trôi như hoa nở …
Thời gian lặng lẽ, đời như mộng …
