GIÁ TRỊ CỦA CUỘC SỐNG
Một chàng trai gốc Việt và 2 vị bác sĩ khác đang trao đổi kết qủa sinh thiết tế bào ung thư của bệnh nhân, trong phòng thí nghiệm.
Sau đó họ bước vào phòng trực của một vị bác sĩ đang trực để trao đổi một vài vấn đề.
Ngay lúc đó, có hai người phụ nữ và một người đàn ông đang đưa một cô gái tuổi ten đến bệnh viện.
Một người đàn ông được hiểu là cha của cô gái, ông thở hổn hển và nói:
“Xin hãy cứu con tôi, cứu con tôi!”
Một vị bác sĩ trực ngồi bật dậy khỏi ghế, trong lúc đó các y tá đang đón nhận những người mới đến.
Chàng trai gốc Việt đang đứng bên cạnh bác sĩ trực và quan sát.
Người đàn ông tiếp tục nói:
“Thưa bác sĩ, con gái tôi uống thuốc với ý định tự tử. Khi mẹ cô ấy phát hiện, chúng tôi mang con gái đến đây ngay.”
Bác sĩ:
-Anh có mang theo hộp thuốc không?
Người đàn ông lấy hộp thuốc từ túi áo khoác và chỉ cho bác sĩ.
Anh ta nói:
“Con gái tôi đã uống mười lăm hoặc hai mươi viên thuốc đó.”
Bác sĩ:
-Anh có biết cô ấy uống thuốc lúc nào không?
Người đàn ông:
“Đã khoảng hai giờ.”
Khi bác sĩ xem xét các hộp thuốc một lúc lâu. Sau đó bác sĩ nhìn cô gái rồi lắc đầu.
Gia đình lo lắng, tò mò chờ bác sĩ nói gì đó, nhưng bác sĩ cứ im lặng. Chàng trai gốc Việt vẫn đứng đó và tiếp tục quan sát.
Một khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi câu hỏi của người cha:
“Chúng ta sẽ làm gì, thưa bác sĩ?”
Vị bác sĩ trực cau mày lại. Anh ta ngước mắt lên và có vẻ tuyệt vọng. Anh cắn môi, lắc đầu và nói:
-Thật đáng tiếc.
Chàng trai gốc Việt liếc nhìn gia đình của cô gái. Đôi mắt của họ mở to và nhợt nhạt. Mẹ và chị của cô gái rất căng thẳng vì sợ hãi. Bất chợt, người mẹ của cô gái qùy gối xuống và ôm đầu khóc.
Người cha đang lẩm bẩm điều gì đó, sau một hồi im lặng và nhìn bác sĩ.
Bác sĩ trực nói:
-Trong trường hợp này, rất tiếc là chúng tôi không thể làm gì khác, ngoài việc hãy để bệnh nhân nằm ở đây trong vòng 1 giờ để theo dõi.
Chàng trai gốc Việt ít nhất cũng ngạc nhiên như gia đình:
“Lẽ ra nên tiến hành rửa ruột để cứu cô gái.”
Tuy nhiên, đó không phải là nhiệm vụ của cậu ấy.
Chàng trai gốc Việt đưa mắt nhìn sang cô gái. Khuôn mặt của cô gái thể hiện niềm tuyệt vọng, ánh mắt của cô ấy đang lo sợ. Dường như cô gái lo sợ cái chết đang dần ăn sâu?
Chàng trai Việt Nam đang suy nghĩ theo cách riêng của mình:
-Mỗi người sẽ nghĩ gì? Sẽ cảm thấy gì? Sẽ làm gì nếu biết mình sẽ chết trong một giờ nữa?
Làm thế nào chúng ta bỏ qua thực tế của cái chết giữa sự hỗn loạn và thủy triều của cuộc sống? Bây giờ cô gái này chắc hẳn đang nghĩ về quá khứ của mình, bạn bè, gia đình của mình. Hoặc những kế hoạch của mình trong cuộc sống chưa hoàn thành. Cô gái này dường như đã mất khả năng suy nghĩ đúng đắn về cách sử dụng một giờ cuối cùng của mình.
Mặt khác, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Trong khi người thân của bệnh nhân đang lo sợ cho cái chết của cô gái.
Cha của cô gái lặp lại câu hỏi của mình với vẻ nài nỉ:
“Bác sĩ có thể cứu con gái tôi được không? Không có hy vọng gì sao?”
Bác sĩ bước đến gần bệnh nhân đang nằm trên chiếc băng ca. Vị bác sĩ nói:
-Điều gì đã xảy ra để cô gái này phải nổ lực tự sát? Thật đáng tiếc. Hãy để cho cô ấy chứng kiến sự đau khổ của đấng sinh thành của mình như thế nào, khi họ nghĩ rằng cái chết của con gái mình đang kề cận.
Một cô gái chỉ 17 tuổi, còn rất trẻ. Tuổi 17 của nhiều ước mơ và hy vọng. Dù có khó khăn đến đâu, thì cũng vẫn cứ trỗi dậy trong mình sức sống tiềm tàng và vươn lên mạnh mẽ. Cố gắng tự mình bước qua những thử thách của tuổi trẻ cuộc đời một cách cứng cáp nhất.
Con người không già đi theo sự tích lũy của thời gian, mà sẽ suy tàn nếu tâm lý thiếu lý tưởng. Mặc dù thời gian làm tăng nếp nhăn trên da, nhưng chỉ khi nhiệt huyết nguội đi, tinh thần mới héo mòn và chai sạn.
Bác sĩ trực quay lại nhìn vào mắt chàng trai gốc Việt và nói:
-Bạn thấy không, ngay cả khi các bệnh nhân lớn tuổi cũng phải vật lộn để sống sót thêm chút nữa, trong khi cô gái trẻ này mới mười bảy tuổi và đang định tự tử. Hãy để cho cô ấy tự hiểu; chết là gì, sống là gì? Để cô ấy nhận ra giá trị của cuộc sống. Bao nhiêu nỗi đau gây ra cho gia đình cô ấy!
Hơn nữa, hãy để cô ta nhớ đến đấng sinh thành, đã từng làm người hầu của cô ấy ngay từ tấm bé… Tất nhiên cái chết là hậu quả thương tâm để lại cho cha mẹ và người thân.
Nói xong, bác sĩ trực đưa các lọ thuốc cho chàng trai Việt xem. Bác sĩ trực mỉm cười, chàng trai gốc Việt cũng mỉm cười theo.
Đối mặt với thực tế của cái chết khiến cô gái sợ hãi, cô ta đã cẩn thận lắng nghe những gì bác sĩ nói chuyện. Cô ta có vẻ hối hận, cô thốt lên:
“Tôi không muốn chết, bác sĩ ơi hãy cứu tôi.”
Ngay lúc đó, chàng trai Việt quay sang nói với cô gái:
-Bạn sẽ không chết đâu.
Chàng trai gốc Việt mỉm cười và chỉ vào những hộp thuốc và nói tiếp:
-Các thành phần là thuốc vitamin, thuốc giảm ho và thuốc long đờm.
(Ảnh chàng trai gốc Việt)
