TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRÁI TIM VẪN CÒN ĐẬP VÀ TÌNH YÊU VẪN CÒN ĐÓ

Kiếp phù du theo năm tháng…… tình yêu của năm tháng đầu yêu nhau luôn phảng phất chút lãng mạn. Với ngọn lửa hạnh phúc rực cháy, tình yêu ngày càng phát triển mạnh mẽ và bền chặt trên khắp nẻo đường.

Ở tuổi trẻ, những mong đợi, những đợi chờ đó đã đến và hạnh phúc là được nắm tay nhau. Cảm nhận sự ấm áp của tình yêu và mơ về một tương lai đầy tốt đẹp…

Thế hệ trẻ, tình yêu là sự lãng mạn và họ muốn nắm lấy tay nhau đi tiếp, du hành xuyên thời gian. Cho đến những thăng trầm của cuộc đời. Tình yêu, đã từng yêu xuyên tim, từng lãng phí thời gian, từng bị nhói lòng.

Tuy nhiên, nhiều người sau nhiều năm đã vắt kiệt tất cả những gì có thể để đổi lấy một kỷ niệm…

Giống như tất cả những chàng trai đã yêu. Có một chàng trai đã từng yêu một cô gái khác lớp, trong một trường nội trú. Anh ấy liều lĩnh tung ra những lần tán tỉnh của tình yêu, nhưng anh ấy đã nhiều lần thất vọng.

Cô gái đã tự dối lòng mình và tuyên bố rằng cô chưa có cảm xúc về tình yêu với anh ta, và có lẽ danh tính của một tình bạn phù hợp với họ hơn. 


Cuối cùng, chàng trai từ bỏ tán tỉnh cô gái, nhưng không từ bỏ tình yêu. Khi đó, cô gái đang học năm thứ hai, chàng trai học năm cuối.
Trước khi chàng trai sắp ra trường, anh quyết định theo đuổi cô. Anh hy vọng sẽ cho cô thấy tình yêu chân thành của mình dành cho cô ấy.

Trái tim yêu cô gái sẽ giải thích điều đó như thế nào qua sự biểu hiện của cô? Cô gái nhìn anh ấy thầm kín, dù xa xăm.
Cô đã yêu, nhưng cô không can đảm gật đầu chấp nhận, bởi lẽ cô không muốn phá hỏng mối quan hệ tình bạn tốt đẹp. Hơn nữa sự ngăn cấm của gia đình không cho phép cô được yêu khi chưa học xong.

Anh theo đuổi cô … Hạnh phúc ngắn ngủi như pháo hoa, trái tim mong manh như thủy tinh.
Những ngón tay của anh đan chéo vào nhau như để giữ chặt một chút nhiệt độ còn sót lại.
Anh đau buồn nhắm mắt, một chút nhiệt độ còn sót lại đã tan đi.
Đôi mắt ẩm ướt ở khóe mắt … và anh ấy đã khóc.

Anh ấy ra trường và làm việc ở một thành phố khác. Anh luôn nhớ về cô gái. Thỉnh thoảng anh ấy về trường thăm cô gái. Cho đến lúc cô gái ra trường, trở về thành phố quê nhà của mình và làm việc ở đó. Chàng trai đã đến thành phố đó một lần để tìm cô gái, nhưng lúc đó cô gái đã về thăm quê nội.

Có lẽ số phận đã sắp đặt, họ mãi mãi không bao giờ gặp lại nhau.
Một thời gian sau, chàng trai đã đến trở lại để tìm cô gái. Nhưng cô gái đã có chồng và rời xa quê hương.
Nhưng có lẽ tình yêu vẫn luôn giữ mãi trong ký ức của họ! Câu chuyện tình yêu của họ mới đây mà đã hơn 30 năm.
Lạ thật! Người ta có thể quên đi mọi thứ, nhưng duy nhất tình yêu đầu tiên thật khó quên…

Thực ra, tình yêu không nhất thiết phải diễn giải bằng cơ thể hay ngôn ngữ, chỉ cần trái tim còn đập và tình yêu vẫn còn đó. Và số phận đã sắp đặt tình yêu của chúng ta. Hãy tin vào điều đó! 

Leave a comment