TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NGỌN GIÓ YÊU THƯƠNG
Tác giả: Minh Hồng (Norway)
CHƯƠNG 1.

Ở giữa cái tuổi 18 và 19, Nga đã trở thành đàn bà sau một đêm hoang lạc …Là một cô gái xinh đẹp cộng thêm tính tình dể chịu, hiền lành của Nga đã làm xao xuyến các chàng trai trong trường. Nhưng Nga chưa hề thấy rung động bởi một ai, để rồi tất cả bắt đầu vào một sự tình cờ trong một buổi sinh nhật của một người bạn. Nga và Vũ đã tình cờ quen biết nhau, kết bạn với nhau, rồi yêu nhau lúc nào không hay biết.Vũ lớn hơn Nga hai tuổi. Vũ đang theo học đại học công nghệ tại Sài Gòn, Nga đang ôn thi vào đại học.Vũ có đôi mắt đen sâu, mái tóc đen bồng bềnh trong một dáng vẽ thanh tao lịch lãm. Nhìn Vũ người ta có thể dể dàng thấy Vũ là mẫu người giàu tình cảm. Vũ biết ga-lăng và lịch sự.Tất cả những thứ đó như một tiếng sét làm rung động trái tim Nga, làm cho tâm trí Nga rối loạn và con tim tràn đầy cảm xúc, rạo rực, ngất ngây.Nga say sưa hơi men tình của Vũ như uống cạn một ly rượu nồng say, và trong cơn men say bồng bềnh siêu thoát đó, linh hồn và thể xác của Nga đã chìm ngập trong đôi mắt của Vũ ở giữa một đêm hoang lạc ấy … Nga và Vũ đã quen biết và yêu nhau hơn một năm, vậy mà chỉ sau một đêm nông nổi và bất cẩn thì cuộc đời của Nga đã thay đổi hoàn toàn.Tiếng sét ái tình đã trổi dậy khiến cho lý trí phải ngậm câm. Nga đã dể dàng buông thả đi gía trị lớn nhất trong đời của mình.Sau cái đêm giao tình ấy, Nga và Vũ vẫn gặp nhau bình thường, cả hai cùng thấy ngượng ngùng không ai nhắc đến chuyện ấy cả.Mọi sinh hoạt vẫn như ngày nào, họ vẫn gặp nhau ở những ngày cuối tuần.Cho đến một hôm, Nga thấy trong người khó chịu, thấy cơ thể mình có triệu chứng bất thường. Nga nghi ngờ mình đã có thai, Nga lo lắng và quyết định đi đến bác sĩ khám.Lần đầu tiên trong đời Nga đi khám ở khoa sản phụ. Nga ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào ai. Cho đến khi vào phòng khám, bác sĩ cho biết kết qủa là Nga đã có thai. Nga hoảng sợ hỏi đi hỏi lại bác sĩ mấy lần:-Thưa bác sĩ, bác sĩ có chắc không ạ! Xin bác sĩ coi lại lần nữa giúp em.Vị bác sĩ này như thấu hiểu được tâm trạng của Nga nên đành khám lại cho Nga lần nữa. Nhưng lần này thì người bác sĩ này lại lắc đầu và nói:-Cô thật sự đã có thai.Nga vô cùng buồn bã, cầm tờ giấy kết qủa trong tay mà lòng hoang mang lo lắng. Nga bước ra khỏi bệnh viện. Bên ngoài bầu trời âm u mây xám, những cơn gió chớm lạnh thổi về làm Nga lạnh rợn cả người.Về đến nhà Nga mãi suy nghĩ:“Không biết mình phải tính sao đây?”Bất chợt Nga vô tình đứng trước gương trong phòng ngủ. Nga nhìn hình dáng của mình trên kính tủ ấy, bỗng dưng Nga nhận ra mình đã bị thay đổi hoàn toàn. Nga nhìn trân trối vào bóng mình thấy một cô gái tuổi 18 ngây thơ ngày nào, giờ đây bóng dáng mình không còn như trước nữa.Nga đau đớn ngã người lên giường và khóc nức nở.Đau đớn qúa. Nga cần gặp Vũ trong lúc này, Nga gởi tin nhắn hẹn gặp Vũ.Nhìn thấy đôi mắt sưng sưng của Nga, Vũ hỏi:-Em khóc hả? Có chuyện gì phải không em?Nga không nói gì cả, vớ lấy cái giỏ sách lấy ra tờ giấy kết qủa khám thai đưa cho vũ.Vũ đọc và hốt hoảng:-Sao lại thế này được hả em? Tại sao lại xảy ra việc này? Không thể nào.Nhìn thấy nét mặt hoảng hốt của Vũ, Nga vô cùng thất vọng và buồn bã hỏi:-Vậy bây giờ anh tính sao?Vũ ôm đầu đau khổ, vì bố mẹ của Vũ là người danh giá. Vũ biết không đời nào bố mẹ sẽ dể dàng chấp nhận cái hôn nhân như thế này được.Giấc mơ cầm được tấm bằng đại học trong tay của Vũ cũng chưa được hoàn thành. Vũ yêu Nga thật lòng, nhưng thật sự Vũ chưa muốn cưới vợ trong lúc này, khi mà Vũ chưa có sự nghiệp trong tay. Hơn nữa sỉ diện của một gã đàn ông của Vũ đặt lên trên cả tình yêu của Nga và đứa con trong bụng Nga.Vũ lạnh lùng nói:-Bỏ cái thai đi em nhé! Anh và em vẫn còn đi học, chúng ta chưa thể cưới nhau được trong lúc này. Hãy hủy cái thai đi, chúng ta còn có cơ hội sinh con mà em. Khi nào có sự nghiệp trong tay, lúc ấy chúng ta sẽ tiến đến hôn nhân cũng chưa muộn đâu em ạ.Nghe Vũ nói, trái tim Nga như vở vụn, Nga thất vọng nói:-Em cứ ngỡ anh sẽ vui mừng biết bao khi em báo cho anh biết rằng em đã vô tình mang giọt máu của anh trong bụng. Vậy mà anh lại nói với em những lời phủ phàng này, em thật sự thất vọng về anh qúa. Nga đau đớn ôm mặt khóc.Vũ nghẹn ngào nắm chặt đôi tay đang run run của Nga. Vũ đưa tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của Nga. Vũ ân hận về sự bồng bột của mình và xin Nga tha thứ.Vũ tha thiết:-Anh xin lỗi em, nhưng anh chưa thể làm cha trong lúc này. Xin em cho anh thêm thời gian nữa.-Thôi đi, anh đừng ngụy biện nữa, nếu anh yêu em thật lòng thì anh sẽ không nói với em điều này đâu. Anh có biết em không thể nào mang thai và sinh con nếu không có anh là chổ dựa cho em.Nga oán hận Vũ và đòi cắt đứt quan hệ tình cảm với Vũ kể từ đây.Trong cơn tức giận, Nga nói:-Khi anh từ bỏ con, tức là anh cũng muốn từ bỏ em, anh tàn nhẫn qúa.
Nga cương quyết giữ lại đứa con trong bụng, Nga hất tay Vũ ra và bước đi mà thấy cõi lòng chơi vơi.Nga quyết định đi nơi khác tìm con đường sống, là điều duy nhất mà Nga đã chọn cho mình.
**********
Nga cắt đứt mọi quan hệ với Vũ và buồn bã kể cho mẹ nghe, bà Vân vừa giận con lại vừa thương con. Trong hoàn cảnh này bà cũng chưa biết phải giải quyết như thế nào?Xúi con bỏ cái thai thì bà không nở, dù là một cái thai hoang, một cái thai ngoài giá thú, hay một cái thai không được chấp nhận và ngoài sự mong muốn. Hãy để cho đứa trẻ được chào đời, được sống, được nhìn thấy cuộc đời này. Dù là trong nụ cười hay nước mắt, mạng sống của một con người cần phải được tôn trọng.Bà Vân ôm con vào lòng mà nước mắt tuôn trào. Đã từ lâu rồi bà chưa hề khóc, vậy mà ngày hôm nay tai ương lại ập vào gia đình bà, để gieo khổ cho đứa con gái hiền lành của bà, bà Vân thương con vô ngần. Qua một đêm trằn trọc mất ngủ, bà Vân tạm thời giấu kín chuyện của Nga, không để cho bố của Nga biết được. Bố Nga có bệnh đau tim, một cú sốc như vậy chắc gì ông không ngã bệnh. Còn nếu cho các em của Nga biết thì liệu chúng nó có cố gắng học hành tốt được không? Rồi tiếng tăm ra vào của thiên hạ nữa…Mãi suy nghĩ, bà Vân đồng ý chìu theo ý của con gái là chấp nhận để Nga đi nơi khác lập nghiệp và sinh con.Bà thở dài và nói:-Mẹ luôn ở bên con.Nga khóc nức nở, vừa thương mẹ vừa hối hận cho sự dại dột của mình, để giờ này mẹ phải khổ vì con:-Con xin lỗi mẹ, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.Bà Vân ôm con vào lòng mà những cơn đau đang tung hoành trong từng thớ thịt của bà:-Hãy nhớ gọi điện cho mẹ rằng con ở nơi đâu, làm gì, và như thế nào, con nhé.Đưa tay lau đi những giọt nước mắt, bà Vân nói tiếp:-Còn một điều nữa, dù người con yêu có trốn tránh con, bạn bè có xa lánh con, hoặc cho dù có sao đi chăng nữa, thì tuyệt đối con phải luôn nhớ rằng; mẹ không bao giờ ngoảnh mặt, không bao giờ bỏ rơi con.Nước mắt bà rơi lả tả trên vai áo của Nga, bà siết chặt tay Nga mà nghẹn ngào trong nỗi đau bất diệt này. Nga buông khỏi tay mẹ và kéo chiếc va ly bước đi giữa dòng người đông đúc.
**********
Ánh sáng ban mai dần rạng tỏ, chiếu long lanh xuyên qua ô cửa kính dịu dàng đọng sương sớm. Cũng vừa lúc ấy chiếc xe đã ngừng hẳn tại bến xe Đà Lạt. Nga ngạc nhiên khi nhận ra lớp sương mù trong tầm nhìn dần dần tan biến đi, hiện ra khung cảnh lành lạnh mà đầm ấm của buổi sáng sớm.Đà Lạt phố phường, người và xe tấp nập, các khu vườn hoa hai bên đường. Ôi! sao đẹp thế, làm cho Nga quên đi cái cảm giác”chạy trốn” của mình. Nga ngất ngây trước những khu vườn hoa đẹp lộng lẫy ấy. Về đến khách sạn, Nga đi tắm và ngã lưng một lát, đến chiều cô đi ăn ở quán ăn bên đường. Và cô ấy đi tìm nhà trọ giá rẻ để thuê.Trở về lại khách sạn, lúc này hoàng hôn cũng vừa phủ xuống.Nga ra ngoài ban công đứng ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh của phố phường Đà Lạt ban đêm. Bất chợt, Nga nhớ nhà vô cùng, nhớ các em và bố mẹ, nhất là mẹ. Hình ảnh mẹ ôm Nga vào lòng và nghẹn ngào khóc, Nga thấy thương mẹ rất nhiều. Nhớ ngày nào Nga còn học ở lớp 12, mẹ lo lắng cho Nga, mẹ nói:“Con đường đại học là duy nhất mà con nên chọn.”Vậy mà con không làm được điều đó để bố mẹ vui, con là một đứa con gái hư, đã làm cho bố mẹ buồn vì con, con xin lỗi bố mẹ.Nga nhắm mắt lại, hai hàng lệ rơi dài trên đôi má. Cô đứng bất động như thế cho đến khi cái lạnh thấm vào người. Cô trở vào phòng nằm nhắm mắt lại cố ru giấc ngủ. Rồi bất chợt mở mắt ra nhìn qua khung cửa sổ, mà hồn trôi dạt loảng tan vào khoảng trời đen đêm tối.
**********
Tuổi trẻ, sự bồng bột đôi khi mang đến thật nhiều niềm vui bất chợt, nhưng cũng có cái nhói đau của trái tim khi có sự lầm lỗi.Vũ trước kia thường nghĩ đến danh thế, địa vị, tiền tài. Những sai lầm này đã khiến Vũ phải đành tâm đánh mất đi một tình cảm thiêng liêng nhất, Vũ đã trốn tránh trách nhiệm làm “cha” và đã đánh mất đi một mối tình rất đẹp. Thời gian qua, không lúc nào Vũ không nhớ đến Nga. Vũ như người vô hồn chẳng tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Không có Nga, Vũ mất đi niềm vui và niềm tin vào cuộc sống. Vũ đã vùi đầu vào học là để cố quên Nga, nhiều khi Vũ muốn buông xuôi đi tất cả để đến một nơi nào đó để đi tìm Nga. Cái đất Sài Gòn này, nơi những con phố quen thuộc hay những góc hẽm Vũ đều đặt chân đến, vậy mà bóng dáng Nga vẫn biền biệt.Vũ hỏi các bạn của Nga họ cũng không biết rõ, họ chỉ biết đơn giản là Nga đã đi học xa…Đánh liều Vũ đã đến gia đình của Nga hỏi thăm về Nga, nhưng bố mẹ của Nga cũng thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra, và họ cũng trả lời rằng: “Nga đã đi học xa.” Họ nhất quyết không cho Vũ biết rằng Nga đang sống ở đâu.Sự lỗi lầm của Vũ cũng không được tha thứ. Vũ lẵng lặng ra về mà lòng nặng trĩu một niềm đau…Vũ không được gặp lại Nga. Vũ đã chờ đợi Nga từng ngày, từng ngày, đến nỗi như đánh mất ý niệm về thời gian. Thời gian chỉ có ý nghĩa với Vũ khi còn Nga ở bên cạnh, sánh bước bên nhau khắp những con đường phố Sài Gòn hoa lệ. Giờ đây Vũ khao khác tìm lại hình bóng thân quen thuở nào. Vũ thường đi dọc theo những con phố mà Vũ và Nga đã một thời cùng nhau sánh bước bên nhau. Vũ không tìm gặp lại hình bóng của Nga gần cả năm nay. Nga như giọt sương mai bị ánh mặt trời chiếu rọi, bốc hơi không để lại chút dấu vết, để lại nỗi niềm tiếc nuối vô bờ cho cành lá. Xa Nga rồi Vũ mới thấy tình yêu dành cho Nga nhiều như thế nào. Vũ nhớ Nga dâng lên trong tim từng giây, từng phút, đợi chờ ngày Nga quay trở lại. Để cầu xin một tình yêu và sự tha thứ. ***Người mẹ đơn thân!Người mẹ đơn thân từ lâu đã trở thành hình mẫu của người phụ nữ có lỗi. Nhưng ngày nay cô ấy có xu hướng trở thành hình mẫu của người phụ nữ can đảm. Sự ra đời của đứa con gái, là một biến động lớn đối với Nga. Niềm hạnh phúc khi con gái chào đời, nhưng Nga liên tục bị lu mờ bởi những phức tạp vật chất. Nga phải đi tìm kiếm việc làm để nuôi con. Và sức nặng của những giấc mơ tan vỡ về mối tình đầu luôn đè nặng lên lồng ngực của Nga.

**********
Đà Lạt tinh mơ!Tờ mờ sáng sau một giấc ngủ dài, phố xá bừng tĩnh dậy. Gần thác Cam ly về hướng tây ở khu Hòa Bình, có một ngôi biệt thự cổ kính sang trọng, đứng sừng sững dần dần hiện ra rõ hơn khi đám sương mù đã tan hẳn.Phía dưới của ngôi biệt thự là con đường lớn đối diện với con đường là một khoảng đất trống với những hàng thông cao vút đứng vững vàng trong những cơn gió mạnh rào rạt.Bên trong ngôi biệt thự này, một người đàn ông trẻ khỏang 30 tuổi, đang ngồi thưởng thức ly cà phê buổi sáng. Anh ta nhìn ra ngoài qua khung cửa kính mà tâm trạng gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn.Bỗng dưng bóng dáng gì đó thoáng qua trong đôi mắt của anh, anh ta tò mò và bước ra ngoài. Bất chợt, anh ta nhìn thấy một phụ nữ đang đứng ngắm nhìn vườn hoa xinh đẹp trước ngôi biệt thự của mình. Người phụ nữ ấy lại ngồi xuống và cúi đầu đưa mũi ngữi vào những cánh hoa hồng như đang tận hưởng mùi hương ngọt ngào của những cánh hồng trinh nguyên. -Nếu cô thích thì tôi cắt cho cô mang về.Giọng nói của một người đàn ông đang đứng phía sau lưng làm Nga giật mình và cảm thấy ái ngại.

Nga rụt rè nói:-Xin lỗi ông, vì tôi thấy hoa đẹp qúa.Ngập ngừng giây lát Nga hỏi:-Thưa ông, ông có phải là chủ nhân của ngôi biệt thự này.Người đàn ông gật đầu.Đúng vậy, cô có chuyện cần hỏi không?-Dạ có, ông có đăng báo cần người chăm sóc vườn hoa?Trong ánh mắt của người đàn ông nhìn Nga như cười trêu cợt, anh ta chậm rãi nói:-Cô làm được việc này à?Anh ta do dự giây phút rồi nói tiếp:-Mời cô vào nhà.

Nga bước theo sau anh ta mà nghe trái tim mình đập nhanh trong lòng ngực, không hiểu sao Nga lại hồi hộp đến như thế.Anh ta thong thả đứng đối diện với Nga. Nga đứng yên nhìn vào đôi mắt anh ta. Nga muốn ra khỏi nơi này nhưng muộn mất rồi. Người đàn ông ấy đang nhìn Nga từ đầu đến chân. Không ngạc nhiên cũng không lấy làm lạ, trong ánh mắt của người đàn ông này vẫn chứa nụ cười trêu cợt:-Cô tên gì?-Dạ em tên Nga. Nga chưa kịp hỏi tên anh ta thì anh ta tự giới thiệu.-Tôi tên là Nhơn.Anh ấy kéo chiếc ghế:-Mời cô ngồi.Nga nói khẽ:-Dạ cảm ơn ông.Nga ngồi xuống ghế và lấy bình tĩnh trở lại.Anh ta hỏi:-Cô uống gì?-Dạ, ông cho em một ly nước lạnh ạ.Anh ta quay lưng bước vào bên trong nhà bếp. Nga cảm thấy như mình bị trêu chọc, dù cho Nga cần việc làm đến đâu, nhưng Nga cũng không muốn cầu lụy người đàn ông này. Nga thầm nghỉ: “Có lẽ ông ta không tuyển dụng mình, việc làm này coi như tuộc khỏi tầm tay mình rồi.”Phút chốc anh ta quay lại, nhẹ nhàng đặt ly nước trên bàn và nói:-Mời cô.Rồi anh ta kéo chiếc ghế ngồi đối diện với Nga, ánh mắt trêu cợt lúc nãy đã tiêu tan đâu mất. Anh ta nói:-Chúng ta nói chuyện được chứ?Giọng nói có vẻ mệnh lệnh, nhưng dù sao anh ta cũng là ông chủ. Nhơn nhìn Nga bằng ánh mắt như dò xét:-Tôi có làm phật ý cô không?Bỗng nhiên anh ta buông ra câu nói như thế làm cho Nga phải cuống lên:-Dạ không, dạ không.Anh ta chợt mỉm cười nhưng không mang vẻ trêu cợt mà lại ôn hòa:-Công việc có vẻ đơn giản, nhưng không qúa đơn giản. Cô phải biết cách chăm sóc hoa, cắt tỉa hoa, biết cách trồng hoa, tưới hoa…Anh đưa cho Nga một tập sách rồi nói tiếp:-Nếu cô chưa thành thạo lắm thì hãy đọc sách thêm, công việc không nặng nhọc, cũng không cần thiết phải làm cả ngày. Ở đây có chổ nghỉ ngơi riêng cho cô, nếu cô muốn. Nói xong anh ta mở ngăn kéo lấy ra tờ hợp đồng, ghi chép rồi đưa cho Nga. Nga lấy ra cái chứng minh thư để trên bàn rồi cắm cúi điền vào tờ giấy hợp đồng.Anh ta nhìn tấm ảnh trong chứng minh rồi lại nhìn Nga như để so sánh ảnh và người phải là một không. Cuối cùng anh ta cũng vui vẻ.Nga đưa tờ hợp đồng cho Nhơn, anh ta đọc lại và ký tên rồi đưa cho Nga một tờ và giữ lại một tờ.Nhơn đẩy chiếc ghế, đứng lên và nói:Ngày mai cô mang đồ đạc đến đây được rồi đó, nếu không có tôi ở nhà thì có dì Tư, dì Tư sẽ hướng dẫn việc làm và nơi nghĩ ngơi cho cô.Nga sững sốt, làm sao Nga có thể dọn vào đây được khi mà Nga còn có con và mẹ nữa, mẹ của Nga đã lên Đà Lạt để chăm sóc cháu ngoại, để Nga đi tìm lại việc làm sau khi sinh con. Nga lúng túng trả lời:-Dạ chắc không được đâu ạNét mặt Nhơn lộ vẻ khó chịu.-Cô không thích làm việc ở đây à?-Dạ không phải vậy đâu.-Cô thắc mắc điều gì nữa?-Dạ, em có thể không ở lại đây được không ạ! làm việc xong em phải về nhà.Nhơn bật cười:-Có ai bắt buộc cô phải ở lại đây đâu. Chỉ là ở đây có sẳn phòng để cô nghĩ ngơi thôi. Cô còn điều gì thắc mắc nữa không?-Thưa không, không có gì thắc mắc nữa đâu ạ.-Thế thì ngày mai sẽ gặp lại nhé, chào cô.Nói xong Nhơn quay lưng đi vào trong. Nga một mình lẳng lặng bước ra về.

*********

Nhơn là đứa con trai của một gia đình gia phong danh vọng. Ba Nhơn là người có tiếng trong giới doanh thương, mẹ của Nhơn là một nhà giáo.Nhơn lại là con trai duy nhất trong gia đình, gia đình Nhơn giàu có nhưng Nhơn không kiêu hãnh. Nhơn rất ham học, anh ta đã tốt nghiệp đại học Tài chính-Marketing tại Hoa Kỳ.Là một chàng trai cao to, đẹp trai, lịch lãm. Nhơn sống rất thật lòng nên được nhiều bạn bè yêu thích. Sau khi cầm được tấm bằng đại học từ Hoa Kỳ về Việt Nam. Nhơn làm việc chung với ba của Nhơn tại công ty của gia đình. Nhơn nắm quyền giám đốc của công ty. Tại đây có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp và có trình độ học vấn, đang mơ ước được Nhơn nói lời yêu thương. Nhưng Nhơn chưa kịp nghĩ đến cho mình một người để sánh bước cùng nhau trong cuộc sống, thì mẹ của Nhơn đã chọn sẵn cho Nhơn một cô giáo trẻ hiền lành, xinh đẹp, đảm đan.

*********
Hà là một giáo viên trẻ mới ra trường, về dạy chung trường với mẹ của Nhơn. Hà rất xinh đẹp, hiền dịu, chăm làm việc, nhã nhặn với mọi người. Các thầy cô giáo trong trường ai cũng yêu mến Hà. Mẹ của Nhơn cũng là một trong những người như thế. Bà rất mến Hà, bà là người hướng dẫn công việc giảng dạy cho Hà khi mới đến. Bà muốn Hà trở thành một giáo viên giỏi, nên bà sẵn sàng ngồi lại nhà trường sau giờ làm việc để truyền đạt kinh nghiệm về giáo án giảng dạy giúp Hà, bà thương Hà như con của mình. Một hôm, hai người bạn đồng nghiệp, một già, một trẻ, họ ngồi ăn cơm trưa với nhau như hai mẹ con.Bà Giáo chợt nói:-Hà nè! Hôm nào con đến nhà cô chơi nhé. Cô có một cậu con trai vừa học xong đại học từ Mỹ về, con trai cô đang điều hành công ty chung với ba của nó. Đến lúc này là phải nghỉ đến chuyện cưới hỏi được rồi đấy, khổ nổi cậu ấy chưa tìm được ai vừa ý. Nghe đến đây tự dưng Hà có cảm giác lạ lạ… Trong mắt Hà đang hình dung ra một chàng trai cao to, đẹp trai, lịch lãm và biết ga lăng. Hà thầm nghĩ: “có lẽ hôm nào đó mình nhất định phải đến thăm cô Giáo mới được.”Một buổi chiều cuối tuần, Hà ra chợ mua trái cây và mang đến thăm bà Giáo. Tìm đúng địa chỉ, Hà đứng nhìn ngôi biệt thự mà ngỡ ngàng và choáng ngộp. Một lát sau Hà đưa ngón tay ấn nút chuông cửa trước cổng. Bà Giáo đang ở nhà một mình lo buổi cơm chiều, nghe tiếng chuông “reng” bà vội ra mở cửa. Vừa thấy Hà nét mặt bà hớn hở:-Kìa Hà, vô nhà đi con.Hà dắt xe vô cổng, xách giỏ trái cây theo bà Giáo xuống bếp. Quan sát bên trong ngôi biệt thự, Hà càng thêm choáng ngộp với sự sang trọng và cổ kính của ngôi biệt. Hà buộc miệng khen:-Ngôi biệt thư đẹp qúa cô ạ!Bà Giáo nhìn Hà mỉm cười và nói:-Ngôi biệt thự này cô đã tặng cho con trai để cưới vợ đấy. Nhơn ở đây một mình. Hôm nay bà Giáo có hẹn với Hà đến đây là có nhã ý để Hà gặp Nhơn.Tự dưng Hà có cảm giác rất gần gũi như có thể mình sắp được sở hữu ngôi biệt thự này vậy. Hà vui sướng khi hình dung đến điều ấy.Xếp xong dĩa trái cây đặt trên bàn, Hà lăn xăn vào bếp phụ nấu ăn với bà Giáo. Bà Giáo và Hà vừa làm bếp vừa trò chuyện thân thiết với nhau.Cơm nước sẳn sàng thì Nhơn cũng vừa về đến nhà. Một bóng dáng cao to, anh chàng rất đẹp trai, nụ cười trên môi, đôi mắt đẹp của anh ta đang nhìn Hà như muốn thiêu đốt cả trái tim cô. Hà như trong trạng thái nữa mê nữa tĩnh.
**********
Thế rồi sau cái lần gặp gỡ ấy. Tình yêu đến với hai người như một tia chớp. Họ yêu nhau, nắm tay nhau, hứa hẹn với nhau sẽ đi hết đoạn đường bên nhau. Trong tình yêu nồng nàn say đắm đó, Hà nói với Nhơn rằng:-Em thật vui và hạnh phúc biết bao, nếu ngày nào em cũng được gần bên anh để lo lắng cho anh.Nhơn thì thầm:-Em nè! Nếu có một điều ước, anh ước sẽ được sống bên em trọn đời.Hà sung sướng ngã đầu vào vai Nhơn:-Em yêu anh nhiều lắm anh biết không?Nhơn im lặng không nói mà ôm siết chặt Hà vào lòng. Một cảm giác ấm áp và đê mê khó tả chạy dọc xuống xương sống rồi lan khắp người Hà. Mắt Hà nhắm nghiền, hai tay bá vào cổ Nhơn như sợ Nhơn sẽ trốn chạy.Nhơn cúi mặt xuống hôn Hà thật vội vã lên môi, lên má của Hà. Sự vội vã tưởng chừng như sẽ có ai đó đứng sẳn ở phía sau đang chầu chực để cướp giật Hà.Nhơn khẽ nói:-Anh cũng thế, anh yêu em, chưa bao giờ anh thấy hạnh phúc như bây giờ.Bất chợt, có cơn gió lạnh thổi ngang qua đây. Hà ôm cánh tay của Nhơn và nghiêng nghiêng đầu nhìn Nhơn và hỏi:-Hỏi thật anh nghen?-Ừ! Em nói đi.-Lúc học bên Mỹ anh có người yêu không?Nhơn liếc yêu Hà và thầm nghĩ: ” Cặp mắt đẹp này đã hốt hồn mình mất rồi chứ còn ai nữa.”-Hỏi gì bậy vậy, anh chưa yêu ai, chỉ yêu em lần đầu tiên.-Gớm, lại nói dối em, đẹp trai như anh mà bảo là không có người yêu, ai mà tin nỗi.-Đã bảo là không có mà, bà xã tương lai của anh à.Chợt Nhơn đặt má vào lòng bàn tay mềm mại của Hà rồi hôn thật nhẹ.-Anh yêu em qúa.Hà rút tay về, mắt chớp chớp cười duyên giọng nũng nịu:-Em không tin.-Không tin thật sao, vậy thì mình cưới nhau em nhé?Hà gập đầu, họ lẳng lặng nhìn nhau, ánh mắt có muôn ngàn lời chưa nói, chưa muốn thốt ra, họ đang mơ một giấc mơ thật đẹp…
**********

Một buổi chiều thu rất thu, nắng trong veo nhuộm vàng dãy phố, con đường in dấu chân của những cặp tình nhân đi tản bộ.Tuấn ngồi trên chiếc ghế đá trong công viên mà dõi mắt đợi chờ người yêu đến. Nghe tiếng bước chân của Hà, Tuấn quay lại gương mặt rạng rỡ:-Kìa em! Em ngồi xuống đây đi.-Anh đến lâu chưa? Hà lên tiếng hỏi Tuấn mà hai bàn tay đan chéo vào nhau như có điều gì đó bất an tỏ ra trên gương mặt của Hà, làm cho Tuấn lo lắng. Tuấn nhìn Hà nói:-Anh vừa mới đến thôi. Sao hôm nay em có điều gì lạ lạ?Ngập ngừng một lúc, Hà lấy ra một tấm thiệp cưới đưa cho Tuấn mà lòng chợt đau nhói. Có một cái gì đó lay động trong lòng Hà.Tuấn vội vàng mở phong thư ra, một cánh thiệp hồng có ghi rõ ràng tên chú rể “Nguyễn Ngọc Nhơn” và tên cô dâu “Phạm thị Thu Hà” trên tấm thiệp cưới.Tuấn hoa mắt, choáng váng, không phải vì tấm thiệp cưới sang trọng và đẹp tuyệt vời. Mà là tên cô dâu đã được ghi trên tấm thiệp cưới chính là người yêu của mình. Đất trời này như sụp đổ, trong lòng Tuấn tan nát.Tuấn ngồi lặng yên không rõ bao lâu, trái tim như vỡ vụn, cõi lòng hóa băng lạnh giá.Hà rơi nước mắt và nói:-Em xin lỗi anh, xin lỗi anh..Tuấn ngước mặt lên nhìn trời cao rồi lại cúi xuống hỏi Hà:-Tại sao em phụ tôi? Người ấy chắc chắn hơn tôi về mọi mặt phải không?Hà nghẹn ngào nói:-Trong tình yêu không cần ai hơn ai kém, nhưng thật ra em cũng không rõ ràng tại sao em yêu Nhơn. Gần Nhơn em có cảm giác rằng anh ấy sẽ là chổ dựa vững chắc và che chở cho em. Anh ạ! Đừng bắt em phải giải thích nhiều hơn nữa. Em thật sự xin lỗi anh, xin anh hãy quên em đi. Em chúc cho anh sẽ tìm được một cô gái tốt hơn em .Nói xong Hà đứng lên quay lưng bước đi. Tuấn nhìn theo bước chân của Hà mà lòng nghe như đang khóc. Hà phủ phàng và tàn nhẫn đến thế, rõ ràng Hà đang bỏ lại phía sau lưng một người chàng trai đáng tội nghiệp.
**********
CHƯƠNG 2

Ngoài trời đang mưa, những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của cả thế gian này đang rơi xuống. Những luồng gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa sổ, lùa vào căn phòng nhỏ.

Tuấn – chàng kỷ sư xây dựng, đang ngồi ôm cây đàn guitar, trong ánh mắt vương vấn nỗi buồn. Giọng hát trầm ấm của Tuấn nghe thiết tha và nồng nàn:

Em là ai trên cuộc đời này

Để tương tư tìm quên sầu cay

Em là ai cho ta đợi chờ

Mong lại thấy em trong cơn say

Em là ai phải chăng là thật

Mà sao ta cứ mãi đi tìm…

Uống! Đêm nay ta phải uống cho say, để ta không thể suy nghĩ rõ ràng.

Tuấn ngưng đàn, ngồi uống cạn ly rượu này rồi đến ly rượu khác.Tuấn bây giờ trông thật buồn bã, trong lòng Tuấn cô đơn và trống vắng. Đôi mắt nhìn ra ngoài xa xăm, từng cơn gió thổi vào căn phòng thấm lạnh, làm Tuấn ngỡ như mình đang ở ngoài biển khơi…

**********

Hà khoác lên mình chiếc áo cưới lộng lẫy, ánh mắt Nhơn say sưa ngắm nhìn người vợ yêu. Họ đang đứng bên nhau đón nhận biết bao lời chúc tụng đẹp của mọi người. Chú rể là một doanh nhân thành đạt, còn cô dâu là một giáo viên giảng dạy ở trường đại học. Tình yêu của họ thật bất ngờ và lãng mạn.

Cô dâu và chú rể nhìn nhau trìu mến và mỉm cười, ánh mắt của cả hai chứa đựng một tình yêu thật nồng nàn…Nhơn và Hà thật sự rất đẹp đôi, bạn bè thường nói:

“Hai người này sinh ra là để thuộc về nhau.”

Hà thật sự kiêu hãnh khi thấy được ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè nhìn vào hạnh phúc của mình. Hàng trăm đôi mắt nhìn theo với niềm khác khao và ước mơ, một cuộc hôn nhân tràn đầy hạnh phúc.

Nhơn và Hà sống trong ngôi biệt thự sang trọng và họ cảm thấy hạnh phúc với tổ ấm bé nhỏ của mình.

Niềm tin yêu về cuộc sống mãi mãi trong Nhơn càng ngày càng lớn dần.

Nhơn và Hà ngày càng yêu nhau hơn, chăm lo cho nhau nhiều hơn, họ cảm giác như không thể sống thiếu nhau được.

Thời gian chung sống với nhau chẳng có điều gì kém vui hay chán trách với nhau. Hà và nhơn ngày càng ngày cảm thấy hạnh phúc hơn.

**********

Từ ngày Hà có chồng, Tuấn rất buồn bã và muốn đi xa để chạy trốn sự đau khổ…

Tuấn quyết định về Sài Gòn và thành lập công ty riêng cho mình. Là một kỷ sư xây dựng có tay nghề vững, cộng thêm sự ham học hỏi và hăng say trong công việc, Tuấn đã mau chóng làm giàu.

Trong mắt mọi người, Tuấn là một người đàn ông thành đạt. Giờ đây, Tuấn đã có một cuộc sống rất vững vàng.

Nhưng trong tình yêu, trái tim của Tuấn hình như khép chặt lại kể từ khi Hà đi lấy chồng. Hà là tình yêu sâu đậm của cuộc đời Tuấn. Tuấn và Hà đã từng yêu nhau, họ cũng đã từng nghĩ đến chuyện “đám cưới” với nhau, họ cũng đã từng hình dung ra những đứa con xinh xắn của nhau, nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là kỷ niệm…

**********

Một chuyến trở về Đà Lạt thăm gia đình.

Bỗng dưng, một buổi chiều trên con đường phố hiền hòa ấy, Tuấn nhìn thấy Hà:

-Thu Hà. Tuấn bước nhanh đến phía sau lưng Hà và gọi.

Hà quay lại nhìn thấy Tuấn, vừa ngỡ ngàng, cảm giác tội lỗi của người phản bội làm Hà lúng túng:

-Anh…Tuấn… Anh về đây lúc nào?

-Anh mới về hôm qua, em khỏe không?

Hà gật đầu và nhìn Tuấn, Tuấn bây giờ hơi đen hơn một chút, vẫn đẹp trai như ngày nào, nhưng hơi chững chạc và già dặn hơn xưa.

Hà cười và hỏi:

-Anh khỏe không ? Anh cưới vợ chưa?

Tuấn cười buồn:

-Anh vẫn còn độc thân.

Câu nói thật lòng của Tuấn: “Anh vẫn còn độc thân.” Đã làm Hà xúc động, như thói quen ngày nào Hà ôm cánh tay của Tuấn.

Bất chợt như đang mở ra một ngăn kéo cũ, những kỷ niệm xưa lại ùa về để cả hai lại thấy xót xa về một quảng thời xưa cũ. Những yêu thương ngày nào đó đã ngủ vùi, bỗng dưng giờ đánh thức họ.

Họ nắm tay nhau tìm đến chiếc ghế đá nơi công viên ngày nào, ngồi kể cho nhau nghe những thương nhớ quảng thời gian họ cách xa nhau.

Trái tim cũng là máu là thịt, cũng có lúc đập theo chu kỳ riêng của nó…

Tuấn và Hà đều nghĩ rằng mình là những người đáng thương. Tuấn nói:

-Đôi khi anh đi một mình lạc lõng giữa chốn đông người, anh cần lắm có bàn tay em để nắm. Anh yêu em chân thành và tha thiết đến thế, nhưng sao em lại nở…

Hà đưa tay che miệng Tuấn lại:

-Thôi anh đừng nói nữa, đừng trách em nữa, em xin anh đó, em cũng chưa thể quên được anh…

Những giọt nước mắt lại chảy ra từ đôi mắt của Hà. Tuấn không cầm lòng được nữa, Tuấn ôm sát Hà vào người mình.

Họ nghĩ họ là những người đáng thương, họ bắt đầu san sẽ cho nhau, một nữa yêu thương cho người này, một nữa yêu thương cho người kia.

Hà tưởng rằng mình đang sống đúng với tình yêu. Hà không biết giữ hạnh phúc hiện tại của mình, không biết trân trọng tình cảm và hạnh phúc mình đang có, nó không phải cũng đáng thương lắm sao?

Còn Tuấn, lý trí yếu ớt kia của Tuấn đã không cảm nhận được điều gì sẽ xảy ra. Có lẽ đã bị lu mờ và đè bẹp bởi tình cảm, thay vì lúc đó họ nên dừng lại.

Nhưng không, ơ kìa! Hình như họ đang làm điều gì đó có tội???

Hà nhắm nghiền đôi mắt lại và đón nhận nụ hôn từ Tuấn.

Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa quen thuộc chạy vào lòng ngực, trái tim của cả hai đập gấp gáp, vội vàng…

Tuấn dừng lại, nắm tay Hà và nói khẽ:

-Mình yêu nhau em nhé?

Hà gật đầu đồng ý, hai đôi chân của họ bước thẳng vào khách sạn…

Ánh mắt đắm đuối họ dành cho nhau, trong cảm giác đê mê Hà thì thầm bên Tuấn:

-Tuấn ơi! Em còn yêu anh, em chưa thể quên anh được. Tuấn ôm choàng lấy Hà và hôn vội vã lên môi, lên ngực Hà, hai thể xác đang quyện vào nhau, họ dành cho nhau những cảm giác tuyệt vời nhất…

Và rồi trong giấc mộng đẹp ấy, Hà chợt bừng tĩnh dậy. Tạm biệt người tình cũ, Hà hối hả trở về với cuộc sống hiện tại của mình.

Nhưng, cơn đói “ái tình” đang tung hoành trong cơ thể của Tuấn. Tuấn cần có Hà để “ôm ấp” cho cơn đói đở cồn cào ruột gan. Tuấn gởi tin nhắn cho Hà:

“Chủ nhật này anh về lại Sài Gòn rồi, hẹn gặp lại em trưa thứ sáu tại khách sạn cũ nhé, anh nhớ em nhiều. Hôn em.”

Nhận được tin nhắn của Tuấn, Hà vội vã từ trường học chạy xe đến khách sạn. Tuấn đậu xe bên ngoài khách sạn đợi Hà.

Cả hai bước xuống xe và đi vào khách sạn. Khi Hà và Tuấn đi đến quầy lễ tân trong khách sạn. Bất chợt có người nhận dạng ra Hà.

Sự thật vẫn là sự thật, một sự thật phủ phàng nhưng lại chính xác.

**********

Vân Anh là bạn học của Nhơn từ thời học cấp 3, sau khi tốt nghiệp đại học, cô ta đã xin vào làm quản lý ở khách sạn này. Hôm tiệc cưới của Nhơn, hình ảnh người vợ xinh đẹp của Nhơn ai mà không nhớ rõ chứ. Thoáng nhìn thấy Hà và người đàn ông lạ mặt, Vân Anh sững sốt cứ tưởng đôi mắt của mình bị nhầm.

Nhưng rồi cô ta lấy lại bình tĩnh và núp sang một bên nhìn cho rõ hai người này đang bước vào phòng của họ.

Vân Anh bước nhanh xuống quầy lễ tân dưới lầu và xem danh sách của hai người khách mới đến.

lúc này thì cô bạn học của Nhơn mới chắc chắn rằng đôi mắt của mình không bị nhầm nữa. Vân Anh bước trở lên phòng làm việc của mình mà búc xúc và gọi điện thoại cho Nhơn đến văn phòng của mình gấp.

Linh tính có chuyện kém vui, Nhơn lao người đi xuống lấy xe như một cái máy. Nhơn đã có mặt tại khách sạn trong chốc lát. Vân Anh dắt Nhơn đến thẳng cửa phòng của Hà và Tuấn đang ở, rồi cô ta mở cửa cho Nhơn bước vào. Trước mắt Nhơn là người vợ xinh đẹp của mình đang thỏa thân cùng một người đàn ông khác.

Phản xạ của người đàn ông, Nhơn bước đến và cho một cú đấm như trời giáng vào mặt Tuấn, rồi Nhơn đi thẳng ra ngoài lấy xe về nhà. Hà chạy xe về nhà ngay sau đó.

**********

Hà van xin Nhơn tha thứ. Hà khóc lóc và nghẹn ngào nói:

-Em xin anh tha thứ, Tuấn là mối tình đầu của em. Anh ấy rất khổ sở khi em bỏ đi lấy chồng, một phút mềm lòng em đã sai lầm. Xin anh tha thứ, em hứa sẽ không bao giờ tái phạm và sẽ làm theo những gì anh muốn.

Hà bước đến bên Nhơn nắm cánh tay của Nhơn mà khóc lóc van xin, Nhơn hất tay Hà ra và nói:

-Tôi ghê tởm cô, đừng đến gần tôi.

Cái hất tay của Nhơn không mạnh bạo, nhưng cũng đủ làm cho Hà té qụy xuống sàn nhà. Nhơn bước ra khỏi nhà. Hà tự đứng lên mà tâm trạng hổn loạn, bế tắt và nỗi đau đang ngấu nghiến bao vây Hà.

Với tâm trạng đầy dằn vặt, Hà đã đau khổ nhiều với những sai lầm mà mình đã tạo ra.

Số phận đã khiến Hà phải gặp Nhơn yêu Nhơn, để Hà phải nói lời chia tay với người tình đầu. Và cũng chính số phận đã cho Hà gặp lại người tình đầu sau khi hơn một năm đã là vợ của Nhơn.

Thật khó nói thành lời những cảm xúc xa xưa lại trở về. Nhưng liệu đó có phải còn là tình yêu hay chỉ là một sự ngộ nhận đã khiến Hà phạm phải sai lầm nghiêm trọng này.

Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, bức tường cũ nát và xiêu vẹo dù có cố gắng đến đâu rồi cũng sẽ sụp đổ. Những giọt nước mắt cứ lặng lẽ rơi ra từ khoé mắt của Hà, khi mà Nhơn đêm nào về nhà cũng trong trạng thái say mèn.

Chiếc taxi ngừng trước ngôi biệt thự, người tài xế dìu Nhơn vào nhà. Trên người của Nhơn nồng nặc mùi rượu.

Cái miệng của Nhơn cười mà nước mắt lại cứ rơi trên má. Khi say người ta như trẻ con vậy, là đàn ông nhưng Nhơn vẫn có thể khóc một cách hồn nhiên.

Nhìn chồng như vậy, Hà cảm thấy đau lòng. Hà chạy đến dìu Nhơn vào giường, nhưng Nhơn lại hất tay Hà ra:

-Đừng đụng vào người tôi.

Nhưng Hà vẫn im lặng chăm lo cho chồng cho đến khi Nhơn ngủ say.

Nhơn tự hành hạ mình và có đôi khi lại trút mọi tủi hờn đó và Hà. Một người đàn ông tưởng chừng là bao dung và độ lượng như Nhơn, nhưng cuối cùng cũng không chịu nỗi với cú sốc tinh thần này.

Nhơn đã bị tổn thương bởi một người mà mình tin yêu nhất đã phản bội mình. Giờ thì Hà đâu còn tư cách gì mà để Nhơn phải nâng niu chiều chuộng.

Chịu đựng không nỗi với sự lạnh lùng của Nhơn, một hôm Hà đã viết một lá thư để lại cho Nhơn.

Anh yêu!

Em đã phạm sai lầm lớn là phản bội anh, nhưng em tin rằng mình có thể sữa sai bằng cách là yêu anh nhiều hơn nữa. Nhưng điều đó đã không như em nghĩ, em đã cố gắng bước đến gần anh. Còn anh thì không ngừng lùi xa em, như vậy sẽ chẳng bao giờ em đuổi kịp. Xin anh đừng tự dày vò mình thêm nữa, đó là lỗi của em. Em sẽ ra đi và lá đơn ” ly hôn” em đã ký sẵn, xin anh hãy ký vào để giải thóat cho nỗi khổ đau. Chúc anh tìm được hạnh phúc mới.

**********

Hà ra đi để lại cho Nhơn một tâm hồn cằn cỗi, cô quạnh, và một trái tim khô héo. Nhơn chán nản với cuộc sống hiện tại, đôi lúc muốn buông xuôi đi mọi thứ. Nhơn đã sống với những ngày tháng lạc lỏng đến tận cùng. Nhơn đã làm bạn với hơi men để quên đi phần nào nỗi đau hiện tại.

Nhưng rồi Nhơn suy nghĩ: “Không lẽ mình phải có cuộc sống mãi như thế này được sao?” Thế rồi Nhơn cũng cố gắng quên dần hình bóng Hà, chăm chỉ làm việc để cha mẹ khỏi đau lòng. Nhơn gượng vui vẻ với mọi người, không uống rượu nữa.

Sau giờ làm việc Nhơn trở về nhà. Không còn vợ như ngày nào nữa khiến Nhơn càng thấy trống vắng hơn. Ngồi trên chiếc ghế sofa một mình bật tivi lên xem cho đỡ buồn, nhưng rồi Nhơn lại thấy chán, lại tắt tivi. Nhơn vào phòng ngủ nằm trên giường nhưng không sao ngủ được. Nhìn tấm hình cưới treo trong phòng ngủ, Nhơn nhếch môi cười đau khổ và thầm nghĩ:

“Hạnh phúc là gì nhỉ? Mà mới ngày nào đây ta đã cảm nhận rất rõ ràng rằng mình thật hạnh phúc. Nhưng đột nhiên ngay sau đó ta đã rơi vào trạng thái đau khổ đến tột cùng.”

Với Nhơn hạnh phúc chỉ đơn thuần là cảm xúc, một cảm xúc rất chân thật. Nhưng cảm xúc ấy đôi khi khiến Nhơn bế tắt đến tuyệt vọng. Bởi vì ngay lúc này đây thứ hạnh phúc tuyệt vời nhất đã rời bỏ Nhơn.

**********

Sau khi ly hôn với Nhơn, Hà xin chuyển đến trường khác dạy học. Còn mẹ của Nhơn thì xin về hưu. Vì bà không thể nào chịu đựng nỗi lời ra tiếng vào của mọi người bàn luận về đứa con dâu ngoại tình của bà.

Bà Giáo không muốn nhắc về chuyện vợ con gì với Nhơn nữa, mà bà để cho Nhơn tự tìm con đường tình duyên của Nhơn sau này. Bà qúa đau buồn là đã chọn Hà làm con dâu. Ba của Nhơn cũng thế, nhìn thấy con buồn khổ như vậy, trái tim ông đau nhói…

**********

Khoảng thời gian này thành phố chìm ngập trong những cơn mưa. Vẫn biết mưa thường mang theo những nỗi buồn, nhưng sao lòng Hà cảm thấy trống trải qúa…Phải chăng vì cuộc sống là những chuỗi ngày dài cô đơn ngập tràn những tổn thương và chua xót.

Tiếng sấm sét ngoài cửa sổ, những tia chớp lóe thắp sáng cả căn phòng, trái tim Hà run rẩy như một chiếc lá trong cơn mưa rào. Hà khóc một mình trong căn phòng trống vắng. Trước kia khi còn là cuộc hôn nhân yên ả, một tổ ấm thật sự, mỗi khi có trận mưa gió lớn, Hà luôn nằm cuộn mình trong vòng tay của Nhơn, không sợ hải. Bởi vì có một nơi trú ẩn an toàn, ấm áp, còn bây giờ sao cô đơn qúa, buồn bã qúa…

Con người của Hà được xem là chính chắn, thế mà Hà đã “nhẹ dạ” hay “tham lam” và đã sa vào lưới tình để tự chuốt khổ cho bản thân mình.

**********

Nga vào làm việc chăm sóc vườn hoa ở ngôi biệt thự của Nhơn đã được một tuần lễ. Ở đây có dì Tư là quản gia trong ngôi nhà này, mọi thắc mắc gì Nga đều hỏi dì Tư. Dì Tư rất thương cho hoàn cảnh của Nga.

Ở cái tuổi 20 là tuổi xuân thì mà các cô gái trẻ đẹp như Nga đúng ra phải được nhiều chàng trai theo săn đón. Cái tuổi mà các cô gái khác đang chan chứa nhiều ước mơ hoài bão…

Ấy vậy mà Nga đã phải bươn chải trong cuộc sống, những mối lo lắng về tương lai sẽ phải đối mặt. Những trống rỗng và hụt hẫng khi nhận ra rồi từ đây mình phải đơn độc đối diện với cuộc sống.

Nga tự nhủ rằng: “Mình phải học cách một mình đối diện với tất cả mọi vấn đề, không nên dựa dẫm kinh tế vào bố mẹ.”

Dẫu khoảng trống xung quanh khiến Nga cảm thấy hụt hẫng, nhưng bắt buộc mình phải tự coi như một thói quen. Vì thế Nga không đến nỗi phải cảm thấy tuyệt vọng trong những lúc khó khăn nhất.

Nắng ban mai bắt đầu ló dạng, bình minh tràn ngập hy vọng mang đến cho Nga sức mạnh, Nga tự an ủi bản thân: “Không sao đâu, đêm dù tối đến đâu rồi cũng sẽ trôi qua. Chuyện cũ dù có xấu đến đâu cũng đều trở thành dĩ vãng, đừng nghĩ đến nó nữa.”

Nga đến chỗ làm, loanh hoanh ngoài khu vườn từ sáng cho tới trưa. Trời vào hạ nóng bức, mãi lo làm việc mà Nga quên hẳn giờ nghĩ trưa. Dì Tư bước ra vườn hoa bảo:

-Nga ơi! Vào nhà nghĩ trưa đi cháu.

-Dạ, cảm ơn dì con sẽ vào ngay.

Nga vào nhà bếp ăn trưa với dì Tư. nghỉ ngơi một lát, Nga định ra ngoài vườn hoa.

Khi đi ngang qua phòng ngủ của Nhơn đang mở cửa, bất chợt Nga nhìn vào thấy Nhơn đang nằm im trên giường có lẽ đã ngủ. Có ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt của Nhơn. Nga bước vào định buông màn cửa sổ xuống thì Nhơn thức giấc và nhìn Nga. Nhìn dáng điệu của Nga có vẻ là một tiểu thư sao lại đi làm những công việc khổ cực như thế này.

-Nga ơi!

Nhơn gọi làm Nga giật mình quay lại, cô hơi lúng túng:

-Dạ, em tưởng ông đang ngủ ngon, nên muốn kéo màn cửa xuống vì trời nắng chiếu vào mặt của ông.

Nhơn mỉm cười nói:

-Tôi đã ngủ một giấc thật ngon rồi.

Nhơn im lặng một lát rồi nói tiếp:

-Cô có thể đóng cửa giúp tôi được không?

Nga do dự.

-Cô ngại à?

Nga ấp úng:

-Dạ… không…không đâu ạ…

Nga đi đến khép cánh cửa phòng lại, rồi bước đến gần Nhơn và hỏi:

-Ông cần gì nữa không?

-Cô ngồi xuống đi.

Giọng Nhơn như đang xúc động:

-Cô có thể trả lời thành thật với tôi được không?

Nga không đáp, Nga phân vân không biết ông ta đang muốn hỏi gì đây?

-Cô không vui à?

-Dạ không, em đang chờ ông hỏi đây.

-Tại sao cô không vào đại học? Vì hoàn cảnh gia đình hay còn chuyện gì khác không?

Biết mình không thể tránh đâu được, chắc chắn không thể phủ nhận thực tế nữa. Nga đành nói:

-Dạ, vì…vì em lở mang thai với bạn trai nên em lên Đà Lạt sinh con để tránh tiếng.

Câu trả lời thành thật của Nga làm Nhơn “chóang váng.” Một cảm giác xót thương làm tâm tư Nhơn lắng đọng. Nhơn nói:

-Cô học xong lớp 12 chưa?

-Dạ rồi.

-Cô có nghĩ rằng mình sẽ tiếp tục thi vào đại học không?

Thật kỳ lạ! Trường đại học được xem là một cánh cửa vinh quang và đầy phép nhiệm màu, mà mỗi con người nào ai cũng muốn một lần bước qua…

Nhưng sao Nga lại thấy e ngại những khó khăn, những thử thách đang đợi mình ở sau cánh cửa, đôi mắt Nga nhuốm màu phiền muộn. Nga trả lời:

-Dạ em không biết.

-Con cô ai giữ?

-Dạ, mẹ em từ Sài Gòn lên đây giữ bé giúp em.

-Còn cha của đứa bé?

-Dạ, anh ấy không chấp nhận em sinh con, bọn em cắt đứt quan hệ gần 2 năm nay rồi.

Nga thở dài buồn rầu, đôi mắt nhìn mông lung vào khoảng không xuyên qua khung cửa sổ.

-Tại sao có chuyện vô lý đó, cậu ta phải có trách nhiệm với cô chứ.

Nga im lặng, Nhơn nhìn Nga thương xót vô cùng. Nhơn thấy xúc động lạ, xúc động kỳ lạ nhất mà Nhơn mới gặp lần đầu tiên trong đời.

**********

Ở cái tuổi 30 Nhơn không còn nghỉ đến một cô gái hấp dẫn hay cùng chung sở thích với mình như trước nữa.

Sau khi cuộc hôn nhân đỗ vỡ, Nhơn bây giờ mong muốn có được ai đó quan tâm đến mình. Nhơn muốn có một người vợ tôn trọng mình và sẽ cùng mình giữ gìn hạnh phúc lâu dài hơn. Một người luôn ủng hộ và tôn trọng mình, đó mới là điều thật sự quan trọng đối với Nhơn trong lúc này.

**********

Cảm giác cô đơn Nga đã từng sợ, sợ một cảm giác xót xa tê buốt nhất là quảng thời gian dứt bỏ đi mối tình đầu và một mình sinh con.

Dù có mạnh mẽ, có can đảm đến đâu thì những giọt nước mắt cứ vẫn rơi lăn dài trên đôi má. Nga sợ cô đơn, sợ những thứ đó đã trở thành quen thuộc mà Nga đã tự một mình trải qua…

Giờ thì có lẽ Nga đã qúa quen với sự cô đơn nên cũng chẳng cần nhớ đến hình bóng của Vũ nữa. Nhớ làm gì một người mà không hiểu được cảm giác của mình, khi họ đang vui vẻ thì mình lại đang ngồi đây cô đơn một mình.

Và những khó khăn, buồn phiền không có vũ bên cạnh. Sinh con ra là để được bảo vệ, che chở, chứ không phải để chống lại chông gai của cuộc sống. Nga thương mẹ vô cùng. May mà nhờ có mẹ lên đây để gíup đỡ mình, nếu không chắc gì mình vượt qua sóng gió này…

Cảnh vật vẫn còn hơi mờ trong màn sương sớm, bầu trời trong xanh cao vời vợi, pha lẫn những áng mây trắng trôi bồng bềnh với nhiều hình thù ngộ ngĩnh. Tiếng lá đung đưa như đang đùa giỡn và chuyện trò cùng gió. Những giọt sương long lanh còn đọng trên những cành lá óng ánh lấp lánh trông thật đẹp mắt.

Nga đang đứng giữa khu vườn hoa, đưa vòi nước tưới nhè nhẹ vào những đám hoa. Khu vườn rực rỡ với đủ sắc hoa: Hoa Hồng, hoa Lan, hoa Cúc, hoa Tigôn…

Nhìn những cánh hoa Tigôn màu trắng như tựa chút lòng chẳng nghĩ suy. Những cánh hoa Tigôn màu hồng tựa như trái tim tan vỡ. Bất chợt Nga nhớ đến bài thơ “Hai sắc hoa Tigôn.” của TTKH.

Nga lẫm bẫm đọc:

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn.

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn.

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc.

Tôi chờ người đến với yêu đương..

**********

Hằng ngày nhìn vào những cánh hoa khiến cho Nga có thể quên đi những buồn phiền trong cuộc sống. Thật sự khu vườn hoa xinh xắn này đã gắn bó với Nga, càng ngày Nga càng cảm thấy thích thú làm việc ở đây. Nga thích thú chăm sóc vườn hoa để tạo thêm một vẻ đẹp thiên nhiên như thế này. Làm việc ở khu vườn hoa này cũng đã khiến tâm hồn Nga thanh thản chi lạ…

Tưới hoa xong Nga ngồi xuống ngắm những cách hoa, đang say sưa thích thú nhìn những cánh hoa hồng thì bất chợt có tiếng bước chân ở phía sau lưng. Nga quay lại và thấy Nhơn đang đi đến gần. Nhơn lên tiếng:

-Chào cô Nga, cô thích hoa hồng lắm sao?

-Dạ chào ông. Em rất thích hoa hồng, nếu sau này em có một căn nhà nhỏ, một khu vườn nhỏ, thì em sẽ trồng toàn là hoa hồng mà em thích.

-Vậy thì nếu ngôi nhà và khu vườn hoa này là của cô thì cô sẽ nghĩ sao?

Nga lặng thinh, Nhơn mỉm cười nói:

-Hãy trả lời câu hỏi của tôi nhé.

Nga ấp úng:
-Em … em chưa thể trả lời được mà.

Nhơn đưa tay nắm lấy tay Nga:
-Mình vô nhà đi.

Nga theo Nhơn bước vào nhà.
-Nga ngồi đây, tôi đi lấy nước uống.

Nhơn mang hai ly nước đặt lên bàn rồi ngồi vào chiếc ghế sofa đối diện với Nga.

Trước mắt Nhơn, Nga sao mà xinh đẹp đến thế, đáng yêu đến thế. Nhơn đã thật sự thấy yêu Nga nhiều đến nỗi chính Nhơn cũng thấy làm lạ và chưa dám tin chắc ở lòng mình. Nhưng hiện tại rõ ràng Nhơn đã yêu Nga nồng nhiệt say mê. Bất chợt Nhơn mỉm cười và thầm nghĩ:
“Ái tình có sức mạnh vô biên như đại dương vậy.”

-Nga à! Em muốn nghe tôi đàn không?

Nga gật đầu:

-Lúc nào em cũng khao khát được nghe tiếng đàn của ông.

Nhơn bước đến chiếc đàn piano, Nhơn kéo chiếc ghế nhung đỏ óng ánh ra ngồi vào. Những ngón tay lướt trên phím đàn, với dáng tao nhã trong bộ đồ vest phẳng phiu, mái tóc bồng bềnh và gương mặt của Nhơn đang phiêu theo từng nốt nhạc đã in vào tâm não của Nga.

Tiếng nhạc du dương trầm bỗng như mơn trớn trái tim, xoa vuốt khối óc của người đàn bà ở tuổi 20 đang độ thèm yêu khát sống. Nhơn thật sự đã thu hút trái tim Nga mất rồi.

Tiếng đàn đã dứt, nhưng đôi mắt của Nga vẫn còn mơ màng đắm đuối nhìn Nhơn. Bất chợt Nhơn quay lại bắt gặp ánh mắt yêu thương đó của Nga.

Nhơn bước đến ngồi bên cạnh Nga và nói:
-Nga nè! Em hãy thi vào đại học nhé?

Nga không hiểu rõ ý của Nhơn nên Nga có vẻ ngơ ngác một lúc rồi nói:
-Nhưng em đang làm việc cho ông cơ mà.

-Tôi có thể trả lương cao cho em để em đủ chi phí vào đại học. Em có thể làm việc ở cuối tuần với những công việc giấy tờ mà tôi sẽ giao cho em, lúc ấy tôi sẽ hướng dẫn công việc cho em. Em đồng ý không? Còn công việc ngoài khu vườn hoa sẽ có chú Thìn chồng của dì Tư lo, em khỏi phải bận tâm.

Nga cảm thấy ái ngại:

-Dạ…em… em không muốn làm phiền ông.

-Tôi sẽ phiền lòng khi bị một ai đó không tin vào lòng thành thật của mình.

-Dạ …nhưng…

Nhìn thái độ của Nga, Nhơn nghiêm sắc mặt lại, có lẽ Nhơn biết rằng Nga đang hiểu lầm mình.

Nga thấy không thể nào từ chối được vì Nhơn đưa ra điều kiện có lợi cho mình.

Giọng nói thành thật của Nhơn như thế, trước mặt Nhơn, Nga cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt quá…

Nga im lặng chưa kịp trả lời…

Nhơn nhìn Nga đang ngồi nghiêng nghiêng trên chiếc ghế sofa, đầu hơi cúi xuống trông Nga đẹp thật, đẹp như bức tranh điêu khắc đầy nghệ thuật. Nhơn thấy lòng bỗng xao xuyến trước người phụ nữ này.

Nga ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Nhơn đang nhìn mình. Nga lúng túng lẫn tránh đưa mắt sang hướng khác. Nga nói:

-Dạ, em không dám từ chối lòng tốt của ông.

Không kềm chế được sự vui mừng, Nhơn cười vui vẻ. Nhơn thấy có một cảm giác gì đặc biệt. Có lẽ trong đời Nhơn vừa thấy được một người phụ nữ thật sự đáng yêu đang ở trước mặt mình.

Nhơn hy vọng rằng Nga là một con người tốt thật sự. Nhơn hy vọng mình nhận xét đúng chứ không phải bị sắc đẹp của Nga lôi cuốn.

Hy vọng rằng ở cái tuổi 20 của Nga có một thể lực hậu thuẫn lớn lao. Thời gian có thể Nga sẽ làm lại tất cả, giúp cho Nga hàn gắn lại mọi vết thương.

Bước vào con đường đại học có thể sự thành công ngay từ những bước đi đầu tiên của tuổi 20 mà không lứa tuổi nào có được.
**********
Nga thi đậu vào trường đại học YERSIN ĐÀ LẠT. Nga học khoa quảng trị kinh doanh. Là một người ở lứa tuổi 20 mà Nga đã từng lãng quên đi con đường đại học. Nga cũng đã từng rơi vào một cảm giác “địa ngục” cho tương lai của mình. Nga nghĩ rằng:

-Dẫu biết rằng có nhiều con đường để vào đời, cho dù không có bằng cấp đại học thì mọi người vẫn có một chổ đứng trong xã hội, không chỉ là con đường đại học. Nhưng  dù cho con người ta có giàu có đi chăng nữa, thì xã hội vẫn luôn trọng dụng những người có kiến thức cao. Bởi vì đồng tiền không phải là quyền lực, mà kiến thức chính là sức mạnh.

Vi thế hơn lúc nào hết, Nga cố vùi đầu vào học, học để đạt kết qủa cao, để bố mẹ và các em không thất vọng về mình, và học để tạo cho mình một tương lai tốt đẹp.
**********
Dẫu biết rằng mùa thu trời thường mưa và se lạnh, nhưng có lẽ đây là thời khắc đẹp nhất của Nga.
Bởi lẽ tình yêu lứa đôi lại chợt đến với Nga, những con đường trở nên thơ mộng đến lạ lùng.
Trường đã tan học, Nga tung tăng ôm cặp sách bước ra khỏi trường. Nga có những khoảng khắc đẹp nhất của đời người, khi bây giờ cô bỗng dưng trở thành một nhân vật quan trọng với Nhơn. Khi mà Nhơn lúc nào cũng sẵn sàng dang rộng đôi tay chở che cho cô được những ấm êm và trọn vẹn. Nga đang đứng trước cổng trường, gió lạnh làm cô rùng mình nhè nhẹ. Mái tóc dài của Nga bay bay trong gió, với nét mặt đẹp tự nhiên, khiến ai chạm mắt vào gương mặt của cô cũng phải quay lại nhìn thêm một lần nữa.

Nhơn đậu xe ngay trước cổng trường đón Nga. Nhơn bước ra mở cửa cho Nga ngồi vào xe, rồi Nhơn chầm chậm lái xe ra đường.
**********
Sáng chúa nhật trời không nắng cũng không mưa, trời trong sáng mát lạnh, tạm xem như một ngày đẹp trời để được đi dạo phố.

Nhơn đến nhà Nga gõ cửa.
Nga đến mở cửa, nhìn thấy Nga, Nhơn tươi cười sung sướng nói:

-Nga à! Đêm qua anh mong sao mau sáng để đến thăm em, em có thật sự vui mừng đón anh không?

-Em mừng lắm, mời anh vào.

Bước vào trong nhà, Nhơn nhìn Nga từ đầu đến chân:

-Hôm nay em đẹp tuyệt. Nga à! Em mặc chiếc áo đầm này đẹp lắm.

Nga sung sướng vì lời khen. Nga thẹn thùng nói:

-Cảm ơn anh.

-Có bác gái ở nhà không em?

-Dạ mẹ em đang dổ cháu ngủ.

Căn nhà nhỏ hẹp, bà Vân ở bên trong đã nghe hết, bà vội bước lên chào khách:

-Chào cậu mới đến.

-Dạ, cháu xin chào bác. Thưa bác cháu là Nhơn, hôm nay vô cùng may mắn được gặp bác.

-Mời cậu ngồi.

Bà Vân quay sang Nga:

-Nga con đi lấy nước mời cậu Nhơn đi con.

-Dạ. Nga bước xuống nhà bếp.

Nhơn đặt gói qùa trên bàn.

Bà Vân bảo:

-Cậu bày vẽ làm gì? Cứ đến chơi là qúy rồi.

-Dạ, cảm ơn bác.

Chuyện trò thân mật với mẹ của Nga một lát, Nhơn nhìn thấy thái độ thật hòa ái, hiền từ và bao dung của mẹ Nga. Nhơn cảm thấy thân thiết vô cùng.

Nga mang nước trà lên mời mẹ và Nhơn dùng.

-Bà Vân hớp một ngụm trà rồi đứng lên bảo:

-Thôi! Cậu cứ tự nhiên nói chuyện với Nga nhé.

Nhơn đứng lên nói:

-Dạ, cháu cảm ơn bác.

Nga ngồi xuống bên cạnh Nhơn mà cảm thấy ấm áp vô cùng.

-Nga à! Con gái ngủ rồi à?

Nhơn vừa dứt lời thì nghe tiếng khóc, bé gái thức dậy, Nga vào phòng ôm con ra cho Nhơn xem mặt:

-Cháu bé thật đáng yêu. Nhơn cầm tay bé gái rồi vuốt nhẹ vào má của bé và nói tiếp:

-Mai mốt cưới nhau rồi em phải sinh cho anh một bé gái thật dể thương như chị của nó nhé.

Câu nói của Nhơn làm Nga đỏ rần đôi má. Nga liếc vội vào bên trong như sợ mẹ nghe lọt. Nhơn thấy thế nhìn Nga cười và để ngón tay trỏ lên miệng ra dấu im lặng như sợ sệt.

Nga nhìn cử chỉ khôi hài của Nhơn, nhịn không nỗi Nga lại bật cười khúc khích.

Nga à! Hôm nay cho phép anh dẫn em đi chơi một vòng được không?

-Dạ được. Nga ôm con gái vào trong và xin phép mẹ rồi ra hỏi Nhơn:

-Anh định đưa em đi chơi ở đâu?

Nhơn chưa kịp trả lời Nga thì bà Vân bước ra cười. Nhơn xin phép bà Vân đưa Nga đi dạo phố.

Bà Vân vui vẻ đứng chờ Nga và Nhơn bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Nga hỏi Nhơn:

-Anh tính đưa em đi đâu?
-Mình vô phố đi sắm đồ cho em và con gái đi. Nhơn nói.

Nga chớp chớp hai hàng mi cong, đưa cặp mắt đen tròn đầy chân thành nhìn Nhơn và nhỏ nhẹ nói:
-Anh làm em cảm động qúa, có anh rồi em không cần mua gì cả.

Câu nói đó làm Nhơn sung sướng. Nhơn nắm tay Nga siết chặt, vừa đi vừa trò chuyện với Nga trong cảnh phồn hoa náo nhiệt của khu phố Hòa Bình của ngày chủ nhật.
**********

Buổi chiều thứ sáu, sau giờ học Nga làm việc phụ giúp cho giám đốc Nhơn tại văn phòng của Nhơn. Những

công việc như sắp xếp hồ sơ và ghi chép, soạn thảo văn bản, hợp đồng, thư chào…

Xong việc Nhơn đưa Nga đi ăn chiều ở nhà hàng. Ra khỏi nhà hàng, vừa bước lên xe Nhơn hỏi Nga:

-Em muốn thăm lại vườn hoa của nhà anh không?

Bỗng dưng Nga nhớ lại khoảnh khắc vô cùng tuyệt vời khi đứng giữa vườn hoa ngày nào. Nga gật đầu:

-Dạ, anh cho em về dạo xem khu vườn hoa một lát nhé.

Nhơn vui cười:

-Anh luôn sẵn sàng mời em đến.

Dưới ánh nắng chiều còn xót lại thật dịu dàng, ấm cúng. Xung quanh ngôi biệt thự là những khu vườn hoa thật lộng lẫy. Nga cúi xuống bẽ hai cành hoa hồng và theo Nhơn bước vào nhà. Nga cắm hai cánh hoa hồng vào cái bình nhỏ đặt lên bàn, khiến Nga có những cảm giác ấm áp, vui tươi…

Nga đứng ngắm hai cánh hoa hồng… Nhơn đứng từ sau cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô. Nga quay lại thấy gương mặt của Nhơn thật rạng rỡ…

Trong lúc Nga đang thẹn thùng thì Nhơn cúi sát nhìn vào mặt Nga như van lơn:

-Anh… Anh yêu em, em nghe chưa? Đừng lãng tránh anh nữa Nga.

Nga nhìn xuống cánh tay của Nhơn, lộ vẻ bối rối

-Dạ …em…em sợ.

Nhơn nắm tay kéo Nga ngồi xuống sofa rồi nói:

-Bây giờ anh xin nói thẳng vào vấn đề, anh xin cưới em đó, em đồng ý không?

Nga thấy tim mình đập mạnh hơn, Nhơn ôm Nga vào lòng. Nga vùng ra nhưng Nhơn đã ôm cứng cô vào lòng và hôn nhanh lên môi cô. Nga đẩy Nhơn ra nhưng không kịp, nụ hôn nóng bỏng đang lang truyền vào đôi môi của Nga làm cô cảm thấy khoái cảm đê mê. Nga ôm xiết Nhơn lúc nào không hay, cô lim dim đôi mắt và say sưa hôn lại Nhơn.

Nhơn thì thầm:

-Hãy nói đi, yêu anh không?

Nga ôm Nhơn chặt hơn:

-Anh! Em yêu anh qúa…

Nhơn xúc động mạnh và cảm thấy sung sướng, Nhơn Hôn lên môi lên cổ của Nga vội vã:

-Anh cảm thấy sung sướng lắm, anh đã chờ câu nói này của em từ lâu rồi.

Nhơn say sưa trong cử chỉ nồng nhiệt của Nga và nói:

-Khi nào em học xong, mình cưới nhau em nhé?

Bỗng dưng Nga đẩy Nhơn ra, Nhơn ngạc nhiên vì phản ứng bất ngờ như vậy, rõ ràng Nga vừa nói yêu mình cơ mà. Nhơn nhíu mày:

-Em sao vậy?

Nga cúi đầu buồn bã:

-Cưới nhau rồi chúng ta sẽ không có hạnh phúc đâu, bởi vì em… em đã có con riêng, em không xứng đáng với anh đâu.

-Tại sao em nghĩ như vậy? trong tình yêu không cần phải có địa vị. Về tinh thần tôi cần một người vợ như em, nếu không có em liệu tôi có hạnh phúc không?

Nga quay mặt sang nơi khác và bật khóc.

Nhơn ôm Nga:

-Hãy nhìn thẳng vào mặt anh đi Nga, em hãy làm vợ anh, em nhé.

Nga gục đầu trên vai Nhơn khóc sướt mướt:

-Nhưng còn qúa khứ của em?

Nhơn cười và ôn hòa nói:

-Anh không hẹp hòi vậy đâu, dù sao em cũng không có tội, cái anh cần là tâm hồn của em kìa.

Em vừa đẹp cả tâm hồn cũng như hình dáng, tâm hồn em vẫn đẹp cơ mà. Em đâu có tội tình gì, em chỉ là nạn nhân đáng thương kia mà.

Nga lau nước mắt:

-Em sợ bố mẹ của anh khinh bỉ em, vì em chỉ là hạng tầm thường.

Nhơn cầm tay Nga nói:

-Em không nên nói như thế, bố mẹ anh không hẹp hòi như vậy đâu. Không bao giờ nghĩ đến dĩ vãng hay hoàn cảnh của em. Hiện tại trong tâm tư anh, em mãi mãi là hoàn toàn, anh yêu em và sẵn lòng muốn kết hôn cùng em. Điều quan trọng là em hãy nghe lời anh, cố gắng học thật giỏi để sau này cùng anh điều hành công ty em nhé.

Nga xúc động đến cực độ, muốn nói một tiếng tạ ơn lòng mà cổ họng cứ nghẹn tắc không nói nên lời. Nga ngã đầu vào vai Nhơn mà cảm thấy ấm áp vô cùng …
**********
Ánh nắng ban mai chiếu vào căn phòng của Hà. Và những cơn gió khẽ lùa qua mái tóc như sợ chạm mạnh sẽ làm tổn thương người đàn bà cô đơn.
Bỗng hai hàng mi của Hà khẽ động đậy, đôi mắt dần dần hé mở, chớp mắt vài cái cho tỉnh táo rồi Hà ngồi dậy bước vào phòng tắm.
 Chợt Hà nhớ đến hôm nay là ngày mà Hà phải đi Sài Gòn gặp Tuấn.
 Vì Tuấn mà Hà đã đánh mất đi cái hạnh phúc tuyệt vời nhất của mình. 
Nhưng dù sao Tuấn cũng là mối tình đầu, mà tình đầu thì không làm sao quên được.
Có mấy ai dắt qua thương nhớ mà quên được nhau…
Nên nỗi nhớ của Hà dành cho Tuấn là thế đó…


**********
Sài Gòn buổi chiều bình thản giữa lòng thành phố đông đúc, Sài Gòn ấm như hơi thở của những con người tựa vào nhau.
Sài Gòn qua con mắt của Hà sao mà đáng yêu đến thế…
Chiếc taxi dừng lại trước một ngôi nhà 3 tầng, đây là công ty xây dựng của Tuấn.

Hà bước vội vào trong vì sắp hết giờ làm việc, Hà đến quầy tiếp khách hỏi cô nhân viên cho gặp Tuấn. Cô nhân viên gọi điện thoại lên văn phòng Tuấn rồi quay sang nói với Hà:

-Dạ, em mời chị ngồi đợi một lát, giám đốc đang họp sắp xong rồi chị ạ.

Hà bước tới ngồi ở phòng đợi. Cô nhân viên mang đến một chai nước suối và cái ly đặt trên bàn và nói:

-Dạ, em mời chị dùng nước.

Hà tươi cười:

-Cảm ơn em.

Cô nhân viên gật đầu chào Hà và bước đến quầy trực.

Vừa uống nước Hà vừa nhìn trên vách tường ngắm những mẫu thiết kế nhà mới thật lộng lẫy. Quay lại phía sau lưng Hà chợt thấy một bức ảnh lớn mà Hà đã từng thấy ở đâu đó:

-À! Bức ảnh “People of the Rive” nỗi tiếng của nhà điêu khắc tài hoa người Singapore. Nhưng đây chỉ là bức ảnh chụp lại thôi, nhưng cũng khiến người ta bị lôi cuốn khi phải chạm mắt vào. Với hình ảnh những đứa trẻ nhỏ ùa nhau đi tắm sông, nhà điêu khắc tài hoa này đã tái hiện rõ nét phần nào trong cuộc sống của những người dân miền sông nước thật tuyệt vời.

Hà đến gần và say sưa ngắm, bất chợt nghe tiếng chân phía sau lưng Hà quay lại.

Tuấn đang đi tới bên cạnh Hà, Tuấn vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng:

-Kìa Hà, em đến Sài Gòn sao không báo trước để anh đi đón.

Hà tươi cười:

-Em không muốn làm phiền anh.

-Em lại khách sáo nữa rồi.

Tuấn nhìn Hà một lúc rồi nói tiếp:

-Chắc em đói rồi phải không? Thôi mình đi ăn đi em, rồi anh sẽ đưa em đi ngắm phố Sài Gòn, em đồng ý không?

Hà nhìn Tuấn mỉm cười và gật đầu. Tuấn đi vào trong căn dặn người nhân viên điều gì đó rồi cùng Hà bước ra xe.

Tuấn chở Hà đến Lương Sơn Quán, 31 đường Lý Tự Trọng. Tuấn gọi nhiều món ngon để Hà thưởng thức. Tuấn hỏi Hà:

-Em thấy các món ăn thế nào?

-Ngon lắm anh ạ, Nhưng em thích nhất là món Iberico của Tây Ban Nha, và món bò tùng xẻo rất tuyệt vời.

Tuấn nắm tay Hà tươi cười:

– Bây giờ mình đi uống cà phê em nhé?

-Mình đi dạo một vòng phố trước đi anh.

-Được rồi, em muốn đi đâu?

-Đi đâu cũng được tùy anh.

Tuấn chở Hà quanh trong khu phố, ngồi gần Tuấn, Hà cảm thấy ấm áp, hạnh phúc.

Sài Gòn vừa lên đèn, thoáng chút hơi se lạnh, Sài gòn bỗng trở nên thật gần gũi và dể mến với Hà trong lúc này. Hà đắm chìm vào một Sài Gòn hiện lên thật quyến rũ trong ánh điện đường. Thành phố tưởng chừng như đang ngủ nhưng chưa yên giấc, Sài Gòn thật lung linh và màu sắc.

Khi chiếc xe của Tuấn chạy chầm chậm ngang qua nhà thờ Đức Bà cổ kính. Hà nhìn tượng Đức Bà như đứng suy tư giữa lòng đô thị. Khiến cho chợ Bến Thành cũng trở nên hiền hòa sau một ngày tấp nập với những người mua bán. Những ánh đèn điện lúc ẫn lúc hiện làm cho tâm tư Hà lắng đọng.

Hà thương Tuấn vô cùng. Dù trước đó Hà là người có lỗi, nhưng Tuấn vẫn mãi yêu cô.
Tình yêu đích thực là món quà của tình yêu. Đó là nhu cầu được yêu.
Vì vậy, tha thứ không phải là giả vờ không có chuyện gì đang xảy ra. Nó trở nên ý thức về nỗi đau của một người, nói với người kia về nỗi đau khổ này.

Sự tha thứ đòi hỏi bản thân phải nâng cao ý thức và vượt ra khỏi bản ngã của mình. Tuấn là một chàng trai bao dung như thế đó.
Bây giờ thì Tuấn và Hà cũng được tự do mà lên kế hoặch cho ngày cưới của họ và một tương lai tốt đẹp phía trước đang chào đón họ.
**********
Bốn năm trôi qua. Nga tốt nghiệp Đại học Tài chính – Quản trị kinh doanh. Nga tốt nghiệp loại giỏi và đang làm việc tại công ty của Nhơn. 

Nga khác hẳn xưa, chính chắn hơn nhiều, xinh đẹp hơn nhiều. Nga không cho phép mình tầm thường trong mắt người khác, bởi vì hôm nay là ngày cưới của Nga và Nhơn.

Tiệc cưới tổ chức thật long trọng hiếm có tại thành phố Đà Lạt. Bố mẹ hai bên gia đình rất vui mừng khôn xiết, những nỗi lo lắng về con cái trong lòng họ thật sự không còn nữa. Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất cho cả hai bên gia đình.

Nga đẹp lộng lẫy trong chiếc đầm cưới xòe màu trắng, còn Nhơn trong bộ vest sang trọng và trẻ trung.

Chú rể và cô dâu rạng ngời bên nhau trong những lời chúc tụng và những ánh mắt thương yêu của gia đình hai họ, của cả các quan khách và bạn bè.

Họ thật sự hạnh phúc bên nhau. Trong đêm tân hôn, Nhơn thì thầm bên Nga:

-Mình sẽ hạnh phúc đến trọn đời em nhé?

Nga gật đầu xúc động đến nghẹn ngào, cảm giác hạnh phúc tràn ngập…

Nhơn và Nga thầm cảm ơn Ngọn Gió Yêu Thương đã mang đến cho họ một kho báu hạnh phúc…Và họ cố quyết tâm nắm giữ kho báu hạnh phúc ấy cho đến trọn đời, vì hạnh phúc đâu mấy ai dể kiếm tìm.

THE END


74595288_1423682784460973_7958911086269300736_o.jpg

Leave a comment